| Thơ |
|
Chùm thơ của các cây bút trẻ
“ Thơ trẻ không còn chỉ tồn tại ở một dòng duy nhất mà nhiều người vẫn cho là “non nớt” mà đã thể hiện được sự phong phú, thâm trầm rất đáng quý ở những cây bút trẻ…” Nhà thơ Trần Đăng Khoa nhận định nhân một lần giới thiệu về những cây bút trẻ. Xin giới thiệu chùm thơ của tám nhà thơ trẻ từ cuốn sách Thơ trẻ 360o!- Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành năm 2009 được nhiều người nhìn nhận là có những khám phá về thơ. Nguyễn Anh Vũ Tuổi thơ tôi
Của ngô khoai, cỏ dại, của phù sa Cõi hoang sơ nằm ngủ mơ bên phố Hà Nội sớm sương nâu ngói, tiếng gà. Tuổi thơ tôi để lại dưới gốc đa Nằm với Bụt, Cuội, Thạch Sanh cổ tích Bà ngoại ngâm Kiều để đời thuận nghịch Tiền Đường đau chung một nỗi sông Hồng. Tuổi thơ tôi gửi cơm thơm cặp lồng Mẹ ủ chăn bông những mùa đông đợi Câu hát cha tìm giấc mơ không tới Một ngọn đèn dầu chắn gió che giông. … Tuổi thơ tôi để nơi rêu thành cổ Ảo mị vĩ nhân lẫn bóng hồn oan Hiểu được gì đâu trong đục nhân gian Chỉ thương ông tượng nắng mưa dầu dãi. … Tuổi thơ tôi đã ngủ nơi ngây dại Để hồn nhiên tin khi lớn lên rồi. 1999 Lữ Thị Mai Trở gió Khăn lụa bay lỡ cột tóc câu thề Xoã gầy đêm trở gió Tiếng chim hoang cây lạ Ráo riết nhận mặt những chú sâu khóc thầm Tôi thấy nhớ chiếc áo bỏ đi từ mùa trước Chẳng biết phải tìm ở đâu Móng tay muốn vin vào cái cớ Gắn miết trên mười ngón tay Tìm những điều chưa hẳn là cũ kỹ Đã vội quên Thức đợi dòng tin nhắn trôi lập lờ trên màn hình vô cảm … 098 … Mã hóa những cái tên Mã hoá những dòng ký tự Mã hoá tất cả … Trừ số thuê bao lạ Giật mình vì chiếc kim đồng hồ mỏng manh Chết cứng sau đêm trở gió Và tấm chăn không giữ nổi hơi mình Giá như, Giá như, có thể gọi Một cái tên nào trong đêm khuya! Huyền Minh Ta về Khi ta về tóc mẹ già đã bạc Khói đất đồng mờ phủ tuổi thơ qua Sông Lô ơi mộng gì sao cứ chảy Để hồn ta trôi mãi khôn cùng Khi ta về bếp nhỏ ngợp hoàng hôn Mẹ góp nhặt ươm từng mầm cây mới Vườn cam tơ bây giờ thành già cỗi Tiếng cuốc mòn theo nhịp đập thời gian Khi ta về vườn xưa chừng bỏ hoang Bạn bè cũ phương trời nào phiêu dạt Ta thầm lặng nhớ thương từng kỷ niệm Tình yêu anh thao thiết biết đâu tìm. Gió lạnh lùng ru mãi nỗi niềm riêng Dây gáu nhỏ đo chiều sâu giếng ngọc Chỉ mẹ ta tóc xanh giờ đã bạc Hoàng hôn buồn chiều tím đến mênh mang Hà Giang, 1994 Nguyễn Quang Hưng Một hình dung mùa xuân Đó là mùa xuân chưa bao giờ về Không gì thay thế được Tiếng chim nhỏ đẩy từng đợt sóng cỏ và lúa non chảy tràn cánh đồng Lan xa qua từng gác chuông Trong gió từ những đôi cánh của tin vui Chúng ta nghe thấy mùi thơm khét của lá mục đang trò chuyện với lửa Ở gian bếp cũ chỉ đủ đặt một chiếc ghế nhỏ Người cha nhẫn nại đã ngồi nhóm những hy vọng Chính vì lẽ đó mà trên những dấu chân thanh minh Chưa bao giờ cỏ ngừng mọc Để mai đây, giữa nền bức tranh xanh non nối liền mặt đất và bầu trời Sẽ sáng lên những loài hoa mới Trong mùa xuân chưa bao giờ có này Khi tất cả những mái nhà của thị trấn xếp hàng tiến ra mép sông Chờ đến lượt mình tắm gội và khấn nguyện Những tàng cây bung chồi non lên trời Đang lũ lượt quỳ xuống uống nước Chúng ta nhận được từ màu đất Đôi mắt già nua thong thả nhìn lên Gió thoảng qua vai nụ cười lá vàng Ôi! Những mùa xuân chưa bao giờ đến! Đang ngủ đông trên những ngọn núi Trong cuộc hành hương bất tận qua những vùng đất Chúng ta chạy tiếp sức với đồi gò Khi mưa xuống đầm đìa chân tóc Trên vầng trán tung những nếp sóng Nghe mơ hồ ấm hơi bàn tay Ôi! Những mùa xuân của mọi chúng ta qua từng thời khắc và biến cố Ngươi có biết rằng để được hiện hữu, người cha đã từng giúp chúng ta dành dụm những hạt mầm trong chiếc hộp đựng hơi thở Đến tận trước khi chợp mắt Người vẫn viết lên ánh lửa bếp những cái tên của từng đứa con. Nguyễn Phan Quế Mai Hoa nắng
Nghiêng nghiêng phố Lao xao ta gió. Thảo nguyên trở mình nụ hoa về phố Phố duyền lên nhịp chân như sóng Môi em nắng Tóc em mây. Nỗi nhớ ủ men tháng ngày Chiều nay ướp ta say Thu vàng qua lá đổ. Viễn xứ chiều nay Ta cùng ta cùng hoa Nở điệu biếc Gọi mùa xuân xanh. Cổ kính dâng Chìm ta diễm lệ Hành hương chiều viễn xứ Bồng mùa trên tóc Điệu biếc Tango, jazz Ta cùng ta cùng chiều cổ tích Hoa nắng dâng…
FF(n+1)
Hãy nói về những hàng bồ đề ngoài kia đang xanh lá Xanh như tiếng thở dài ngàn năm Đừng nói về những gì gần gũi, hãy nói về xa xăm Về biển kia đang trào tuôn sóng trắng Và những bãi cát hoải hoang trong chiều thầm lặng Đã nuốt bao muối rát mặn mòi Đừng nói về tiếng đập trong ngực mình lúc này Đừng nói về những nhớ những thương những chờ những đợi Mình đang ngồi trong nắng mới rất thơm tho Ai cũng nói hạnh phúc ngọt ngào như một trái nho Nhưng ai đó đã không bao giờ dám tới gần hạnh phúc Như con cáo muôn đời ngần ngại trong ngụ ngôn Aesop Và tìm nhau trong đau khổ bể sóng trắng bạc đầu Đôi khi cứ buộc mình phải nói chuyện đâu đâu Vì thời gian ở bên nhau sao vô chừng ngắn ngủi Không muốn làm buồn nhau, không muốn làm đau nhau Không muốn cứa thêm một lần những hờn với tủi Thôi, đừng nói về hai ta nữa Hãy nói về những hàng bồ đề ngoài kia đang xanh lá Như Đức Phật từ bi những ngón tay này và những ngón tay kia mình lại đan cài vào nhau thêm một lần, lại một lần thêm nữa Và tất cả mọi chuyện lớn lao trên đời sẽ biến thành bé nhỏ Những hàng bồ đề ngoài kia đang xanh lá Mình đang có nhau giây phút này đừng để tháng năm trôi 8/8/2008 Lệ Bình Quan Cánh đồng tuổi nhỏ Cần chuẩn bị cho cuộc chia tay ban mai khi cánh đồng còn mơ ngủ Ta đã sống nhiều rồi cánh đồng tuổi nhỏ Mùi lúa mùi khoai và mùi cỏ Mùi dậy thì của gió tháng giêng. Còn đọng lại nơi ta như thạch nhũ của giọng trầm; của đau khổ ngây ngô của con dế khóc hờ mục đồng tệ bạc, đốt tím khói chiều. Cô Tấm không yêu Cũng về làm vợ Ngủ một giấc dài chỉ nhưng nhức cỏ may khô. Ta đã sống nhiều rồi cánh đồng tuổi nhỏ Mẹ đặt ta ngồi Bậc thềm bậc cửa. Nằm sấp nằm ngửa Tơi tả cày bừa. Cha thì nhăn mặt; Mẹ hát ầu ơ Trời run ngọn lúa; Nước tái tê lùa Mà mây còn trắng Nằm như bây giờ nắng trổ hết mùa thu Ngày ta gặt hái, trăng mờ. Chênh chếch đầu núi Lưỡi liềm gặt đau í ới Gặt cả trăng rồi Mùa sau gieo lại Ta mãi chờ có lẽ đã mòn đêm. Cành tre vẫn mềm Ta thì thơ bé Cánh đồng ướm đầy chân lạ chân quen Hùa nhau mà chạy: Ra đầu sông nước chảy; Ra đầu biển cát bay Em cõng ta thả trôi thuyền giấy Vi vu tiếng cười Hoa cải rực tươi Ta sinh mùa đói Em cõng ta về xin một nắm sao rơi Rau răm ở lại Lời đắng cay nào đẩy ta đến cùng em ? Mở mắt thì nhìn: Nhìn sâu ngực buốt Em nuôi ta lớn Rồi vào cấm cung Thành quách cửa đóng Còn một mình, ta rét cả mùa đông Tiên nữ tắm sông… Tim ta mắc cạn Em hãy về xin một vạt mưa xuôi. Ta đã sống nhiều rồi cánh đồng tuổi nhỏ Có về được nữa ? Khi lấm bụi rồi Và khi gây xước Khi một mình đã bước vội ra đi ? Thuỵ Anh Đom đóm rừng dương Chiều đã buông, cánh rừng đã lặng Những thân cây dáng đứng thẳng vẫn buồn Giá vùi mặt xuống đất kia như cỏ Thì nỗi niềm có dễ chịu hơn không? Nắng đã tắt, dòng sông xa thẫm lại Vạt hoa vàng cũng khép những niềm vui Gió thì lạnh, cỏ cuối mùa cằn cỗi Tiếng dế kêu tha thiết trên đồi Chưa bao giờ tôi tự hỏi tôi Khi dạo bước trên con đường mờ tối Hạnh phúc, khổ đau… những tháng ngày sắp tới? Như con đom đóm vô tư tôi tự thắp sáng mình Không hiểu rằng mỗi buổi bình minh Tôi sẽ biến đi chẳng còn gì để lại Ánh sáng cô đơn le lói đêm dài Thế thôi mà đốt cả một đời nào nghĩ đến ngày mai! Khi tôi đi bên một người con trai Tôi biến thành con đom đóm nhỏ Cánh rừng vui lên, lòng hồ không trống trải Đem tình yêu riêng mình tôi sưởi ấm những mùa qua Con đom đóm tôi giờ lẫn lộn bốn mùa rồi Quá lạnh để là Thu, quá vàng để coi là mùa Hạ Quá ẩm ướt để gọi Đông, quá xác xơ nên không đón nổi Xuân về Năm tháng phía chân trời dài như một cơn mê Thôi, chào cánh rừng xưa yêu dấu, những chiếc lá xinh má ấp môi kề Tôi đi đây, xin thoát đời đóm nhỏ Tôi lại đi tìm cho mình bờ cỏ Một bờ cỏ ướt riêng mình xanh biếc ở miền xa... |
| [ Quay lại ] |
Trang chủ |
Văn |
Đời sống văn học |
Chân dung văn học |
Tin chuyển động |
Đối thoại |
Văn chương và Dư luận |
Thơ |
| GIỚI THIỆU SÁCH | |||||||
| |||||||
| |||||||
| |||||||
Các bài khác




Tuổi thơ tôi để ở bờ đê, bãi Giữa
Giữa phố cổ thấy mình bỗng cổ