Chùm thơ của các tác giả

Sông Hương, Hoàng Thụy Anh, Hồng Phương, Lê Anh Phong

(Tổ Quốc)- Giới thiệu các bài thơ: Khúc nhớ mùa đông; người đàn bà sinh ra từ mưa; Quỳ vàng mùa đông; Mùa cưới bản mình

Sông Hương

KHÚC NHỚ MÙA ĐÔNG

 

Anh viết bài thơ cho em

Khúc nhớ mùa đông co mình đêm hoang hoác

Đêm ấy nửa trăng mờ

Còn nửa kia trăng tỏ

Chưa dốc cạn lòng nhau nên nhớ cứ đa chiều

 

Anh hỏi khóm lục bình

Trôi về đâu để dòng sông cũng mặn nhạt mùa yêu

Em hư ảo nên ngày chừng như rỗng

Nhìn từ đâu cũng vấp buồn thông thống

Giá như xẻ được chiều, mình chia đều cho nỗi nhớ an yên

 

Em

Chín nhánh phù sa cuộn thắt nỗi niềm

Lắng vào mình trong đục

Anh như mạch nước ngầm chắt chiu lòng đất

Len lỏi tự phương nào rồi cuối dòng cũng hóa trong em

 

Đừng nhắc về những chông chênh

Cũng đừng nhói lòng nhau bằng câu thơ xát muối

Ai đi qua cuộc tình mà chưa hề tiếc nuối

Tình yêu không có tuổi

Ngày rỗng muôn chiều vẫn có chiều ta gởi chút đa mang

 

Ừ thì đêm nay …

Khúc nhớ mùa đông rụng xuống chiếc lá vàng

Ký họa lâu đài xưa phế tích

Anh vấp vào đôi mắt em ngày nao tinh nghịch

Cuộc tình thôi như mưa

Huế 11/2016

 

Hoàng Thụy Anh

người đàn bà sinh ra từ mưa

 

người đàn bà sinh ra từ mưa

ăn mùi hoàng hôn rớt lại của mùa đông trước

ăn nhánh khô gầy trên môi gió

ăn chồi buồn vừa nở trong đôi mắt ngập nước

 

người đàn bà rướn mình vào bóng tối

thấy đêm không thể thoát ra ngoài gương mặt bồ hóng cũ kỹ giống hệt sợi đau mãi nằm co ro giữa vùng trũng

người đàn bà vẫn cần mẫn vá lỗ đêm bằng đường chỉ tự do

khép cơn khóc rỗng giọng sau tiếng thở dài

 

người đàn bà giao ước với đêm

chia đều mớ mưa

chẳng phải để mua chẳng phải để bán chẳng phải làm quà

chỉ để nhận diện và gọi tên từng vết thương đang chảy tràn qua nhau

 

cuộc đời người đàn bà đan cơn mưa cơn mưa đan người đàn bà

như đốm buồn này luồn đốm buồn khác

như kẹt đau này chồng kẹt đau khác

giấc ngủ nào mới đến đã cạn cuối bấc đêm


Hồng Phương

QUỲ VÀNG MÙA ĐÔNG

 

Những đóa quỳ hư ảo mùa đông

Vàng khói sương ngày anh xa vắng

Co ro mưa chiều lẳng lặng

Em một mình quay quắt ngóng trông

 

Hãy về với cao nguyên quê em

Cho thương nhớ tan vào sương khói

Và em thôi không còn nức nở

Treo tâm hồn trên đỉnh mùa đông

 

Nhánh quỳ vàng cứ thế trổ bông

Mong anh đến đẹp một màu nắng lạ

Cao nguyên bừng lên sắc quỳ vàng óng ả

Em hát theo mùa anh nhé - mùa đông.



Lê Anh Phong

MÙA CƯỚI BẢN MÌNH

 

“Lễ vu quy” bạn trẻ

Thành ngày vui bản mình

Trẻ váy màu xúng xính

Già ô, quạt dùng dình.

 

Nhận tin mừng đám cưới

Cả bản cùng toan lo

Người dăm cân nếp mới

Kẻ đôi gà mái mơ.

 

Đám cưới nơi cuối bản

Hân hoan dậy khắp vùng

Một nhà nên duyên mới

Cả bản cùng vui chung.

 

Rượu mừng như nước suối

Tiếng hát dài như sông

Vòng xòe giang rộng mãi

Tiếng khèn tình tứ hơn.

 

Đoàn rước dâu chạm ngõ

Rộn tay bắt, mặt mừng

Chú rễ còn thương “noọng”

Phút xa nhà… rưng rưng.

 

Nghe xôn xao mùa cưới

Vui bản dưới, làng trên

Mùa cưới - mùa lúa trổ

Mùa cưới - mùa măng lên…!


------------------------
Minh họa: Tranh của họa sĩ Trịnh Tú

149423
Bản để in E-mail bài này Đưa vào Favorites
Thứ 2, ngày 24/4/2017