Nỗi nhớ vô tình

(Toquoc)- Chị bây giờ sống ra sao tôi cũng không biết nữa. Đã mấy chục năm rồi. Nhưng bây giờ tôi đang nghĩ về chị. Khi ấy tôi mới hơn 20 tuổi. Khi ấy chị đã là một cô giáo lớn tuổi dạy bộ môn chính trị (sau này đổi chương trình thành môn giáo dục công dân). Tôi không thân với chị vì khác tổ bộ môn, khác tuổi tác và cả hoàn cảnh sống. Nhưng bao năm dạy học qua rồi, chuyển đi dạy trường khác rồi, tôi bây giờ về hưu rồi, những lúc gặp lại chị em cùng dạy ở Bạch Mai và nhất là đến những ngày như thế này - ngày 8/3, ngày khai trường, ngày 20/11… tôi lại nhớ đến chị.

Nỗi nhớ vô tình - ảnh 1


Người ta khi về già thường hay sống bằng ký ức. Cũng phải thôi, lúc già ngồi một chỗ, kém hành động thì hay nghĩ ngợi. Nghĩ gần rồi nghĩ trở về thời trẻ trung của mình, nhớ về những người đã gặp gỡ, gắn bó.

Dạy bộ môn ít giờ, đúng ra gọi là môn phụ như chị thường không được phân chủ nhiệm. Mỗi lớp 1 giờ/ 1 tuần thì sao nắm được tình hình cụ thể của lớp, của từng học sinh. Bộ môn của chị với yêu cầu 18 tiết/ tuần chị phải dạy mười mấy lớp. Không chủ nhiệm thì không có học sinh, phụ huynh đến thăm trong những ngày lễ tết. Với những giáo viên môn ít giờ như chị thì ngày lễ tết chỉ là niềm vui được nghỉ, được liên hoan ở trường. Ngày xưa việc thăm hỏi, lễ tết thày cô không như bây giờ. Ban phụ huynh thì khi nào cũng có nhưng không bận rộn như bây giờ, không lo thu tiền rồi tính xếp phong bì như bây giờ. Có hoa cho cô, có tới thăm cô chỉ với một gói quà nhỏ Đơn giản vì chẳng ai nghĩ cần phải biếu xén như thế nào. Thời bao cấp ai cũng khó khăn và ai cũng vô tư.

Năm ấy tôi chủ nhiệm một lớp. Để giáo dục tình cảm kính trọng của các em với tất cả các thày cô, tôi phân tích cho các em hiểu không chỉ nghĩ tới thăm cô chủ nhiệm, các thày cô bộ môn chính mà phải tới thăm tất cả cac thày cô. Cô cũng muốn đi cùng các em tới thăm đồng nghiệp. Cả lớp vui lắm và cùng nhau bàn chuẩn bị quà tới từng giáo viên bộ môn. Tiết sinh hoạt lớp của tôi thường dành cho cán bộ lớp lên làm việc - nhận xét tuần qua và những việc cần làm tuần tới. Mua gì? Mua nước gội đầu. Mua vải may áo dài cho cô giáo. Mua áo hay dép cho thày giáo… Nhiều ý khác nhau. Cô ơi mua gì hả cô? Có đồng nghiệp hỏi tôi- sao lại cho học sinh bàn việc mua quà cho thày cô trước mặt mình? Không sợ học trò nghĩ gì sao? Tôi không nghĩ vậy. Tôi không ngại gì. Tôi muốn các em hiểu cô chủ nhiệm với tập thể lớp là một. Tôi nhắc các em câu danh ngôn “không phải là cho cái gì mà cách cho”. Lúc đó mới xuất hiện bát đĩa đồ sứ Trung Quốc. Bàn một lúc quyết định mua chục bát ăn rất đẹp. Vừa thực tế vừa kỷ niệm bền lâu. Tôi cùng cán bộ lớp đi mua từ trước đó cả tháng. Mình mua sớm cho đúng giá các em ạ. Tôi nói cán bộ lớp lấy địa chỉ từng nhà thày cô, hướng dẫn các em đi từ nhà này đến nhà nào cho thuận đường. Và năm ấy tôi cùng học trò đi thăm đồng nghiệp ngày 20/11. Một cô giáo dạy sinh vật đã lúng túng gần như khóc. Bao năm dạy học lần đầu cô có ngày 20/11 học trò đến nhà. Môn sinh tuy có giáo viên vẫn chủ nhiệm nhưng cô hiền quá không làm được. Các thày cô bộ môn khác, khi cô trò chúng tôi tới cũng xúc động không kém. Thế đấy, những giáo viên dạy mỗi lớp 1,2 tiết, dạy nhiều lớp mà không bao giờ làm chủ nhiệm có bao giờ được tấp nập học trò đến thăm ngày 20/11 đâu. Hàng xóm cũng đâu có thể chia vui cùng cô ngày Nhà giáo ấy.

Tôi cùng học trò đến nhưng chị không có nhà. Cô giáo môn chính trị đi vắng. Chị đi đâu? Chị đi bán hoa nơi đầu chợ, bán hoa cho học trò, cho phụ huynh đi thăm thày cô giáo. Cô giáo, người chị cùng dạy của tôi không được tặng hoa ngày 8/3, ngày khai giảng, ngày 20/11… từ học trò của mình bao giờ cả. Lẽ ra với mười mấy lớp dạy chị phải có mười mấy bó hoa tươi thắm.

Cô trò tôi quay xe lại. Cả tốp chừng 20 chiếc xe đạp đèo nhau, nối hàng lộn xộn và lặng lẽ. Cô ơi nhìn kìa! Cô ơi dừng lại đi! Góc đường, chợ có lúc chúng tôi đi qua chỉ mải tránh xe mà không để ý. Chị đội một chiếc nón, mặc bộ quần áo như thường ngày lên lớp, quần áo giản đơn cũ kỹ của cô giáo nghèo thời bao cấp, đang mải bó hoa tươi bán cho một lũ trò nhỏ. Tôi đứng im. Các em đứng im… Đi thôi các em.

Đời người dạy học có bao lớp học sinh, mấy chục năm dạy học là mấy chục năm làm chủ nhiệm lớp. Đời dạy học, có bao nhiêu bạn bè đồng nghiệp. Kỷ niệm, hồi ức với những kỷ niệm trôi qua và khó quên. Chị đã về hưu chắc lâu rồi và tôi chuyển đi dạy trường khác. Hình ảnh chị - bao lần cô giáo, đồng nghiệp của tôi bên đường bán hoa tươi mà tôi vô tình không biết day dứt mỗi khi năm học lại bắt đầu.

Bùi Kim Anh

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác