Mượn dịp chửi quan

Có anh học trò trốn đi phu, viên quan bắt vợ anh ta phải đi thay. Thấy vợ phải đi thay anh ta thương xót nhảy ra nắm tay vợ lại.

Viên quan nổi giận liền thét lính nọc đánh. Anh ta kêu la rầm rĩ là sức học trò mỏng manh không chịu nổi đòn. Viên quan bảo nếu vậy phải đối một câu đối mới tha cho, và hứa là nếu hay thì sẽ miễn phu cho cả hai vợ chồng. Rồi hắn đọc rằng:

Phụ là vợ, phu là chồng, vì chồng vợ phải đi phu

Đọc xong, viên quan có vẻ tự đắc và hí hửng lắm. mà kể câu đối cũng oái oăm thật, vừa chữ Hán lại vừa chữ nôm, chữ phu đầu là chữ hán, nghĩa là chồng, còn chữ phu cuối lại là chữ nôm (phu phen). Nhưng anh học trò đâu phải tay xoàng. “Nhân dịp này phải giáng cho hắn ta một đòn nên thân chứ!” Anh học trò nghĩ vậy, rồi cũng đọc luôn:

Ngã là ta, nhĩ là mày, tại mày ta nên mới ngã.

Nghe xong, viên quan lẩm bẩm nhắc lại từng chữ: “Ngã ta, nhĩ…mày, tại mày… ta… ngã…Chậc! Cũng Hán cũng nôm…hay thật!” Rồi hắn truyền tha cho cả hai vợ chồng. Nhưng về sau, ngẫm nghĩ lại, hắn ta mới cảm thấy choáng váng vừa như bị tát một cái. Hắn nhẩm lại nhiều lượt: “Tại mày...ta…ngã”, thì ra đến bây giờ hắn mới thấy chỗ xỏ lá của anh học trò. Vế đối ấy là lời anh ta nói với vợ, nhưng cũng chính là lời anh ta chửi vào viên quan.


(Giai thoại văn học)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác