Làm thơ khất nợ

Lúc thiếu thời, Nguyễn Công Trứ đã từng được người đời liệt vào hàng các tay đổ bác có tiếng. Ông vớ của thiên hạ cũng lắm, mà thua thiệt nợ nần người ta thì cũng nhiều.

Một lần đi đánh tổ tôm bị thua rồi mang nợ. Chủ nợ là một ông cụ già, đến đòi năm lần bảy lượt mà Nguyễn Công Trứ vẫn không có tiền trả.

Sau ông lão đòi rát quá, Nguyễn Công Trứ đành phải đi lục lọi rương hòm xem có gì đáng giá để cầm đợ mà lấy tiền trang trải. Nhưng khốn thay, lục mãi mà vẫn chẳng khui ra được gì ngoài mấy quyển sách nát. Túng thế, Nguyễn Công Trứ mới đọc liền cho ông già một bài thơ để xin khất nợ. Thơ rằng:

"Thân "bán văn" tôi đã xác vờ

Trong nhà còn biết "bán chi" giờ?

Của trời cũng muốn "không thang" bắc

Lộc thánh còn mong "lục sách" chờ

Thiên tử "nhất văn" rồi chẳng thiếu,

Nhân sinh "tam vạn" hãy còn thừa

Đã không "nhất sách" kêu chi nữa?

"Ông lão" tha cho cũng được nhờ!

Ông lão rắp tâm đòi cho bằng được, thấy Nguyễn Công Trứ giở thơ ra có ý bực. Nhưng lần lần nghe qua cả bài thấy hay mà khéo quá, câu nào cũng có tên một quân bài tổ tôm, mà đồng thời lại nói lên được cái cảnh học trò kiết không tiền...

Vì thế ông lão nghĩ thương tình và mến tài, bằng lòng cho Nguyễn Công Trứ khất nợ.


                                                                                         (Sưu tầm)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác