Chiêu bảy và cô Cúc

Nguyễn Du, tác giả Truyện Kiều nổi tiếng, tên chữ là Tố Như, hiệu là Thanh Hiên, người làng Tiên Điền, Nghi Xuân, Hà Tĩnh. Ông sinh năm 1765 (niên hiệu Cảnh Hưng) và mất năm 1820 (niên hiệu Minh Mệnh).

Ông có vẻ người khôi ngô, tuấn tú, rất thông minh, lúc lên 6 tuổi đi học, sách vở chỉ xem qua một lượt là thuộc. Năm 19 tuổi, ông thi Hương đậu tam trường, có ra làm quan với nhà Lê. Tương truyền lúc còn trai trẻ Nguyễn Du - khi ấy thường gọi là cậu Chiêu Bảy, rất thích hát phường vải. Bấy giờ có làng Trường Lưu cũng thuộc huyện Nghi Xuân, là một trong những làng nổi tiếng về hát phường vải, về nghề dệt vải và về con gái đẹp. Làng Tiên Điền thì có nghề làm nón, con trai phường nón thường kéo nhau sang hát phường vải ở Trường Lưu. Họ đi hát vì mê hát, nhưng một phần cũng là vì mê các cô gái đẹp. Trong các chuyến đi ấy. Chiêu Bảy tình cờ gặp được một cô gái tên là Cúc, người đẹp, giọng hay, tài bẻ chuyện, nhưng chỉ phải một nỗi đã sắp quá thì mà vẫn chưa chồng. Chiêu Bảy biết thóp như vậy liền bẻ ngay một câu như sau để ghẹo chơi:

"Trăm hoa đua nở mùa xuân

Cớ sao Cúc lại muộn mằn về thu?"

Chiêu Bảy vờ nói chuyện hoa, nhưng kì thực là muốn hỏi châm chọc. Các cô gái khác đều đi lấy chồng sớm, sao riêng cô Cúc lại để quá lứa nhỡ thì như vậy?

"Vì chưng tham chút nhuỵ vàng.

Cho nên Cúc phải muộn màng về thu".

Hoa Cúc vốn là loài hoa nở về thu, Cúc nở về thu mới là đang độ mãn khai, thế là đúng kỳ chứ không phải muộn.

Câu hỏi cũng khôn mà câu trả lời cũng thật khéo. Chiêu Bảy đành phải lảng sang chuyện khác không dám hỏi về chuyện ấy nữa.


                                                                                                 (Sưu tầm)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác