Câu đối ghép tên người

Hồi sang sứ triều Nguyên, một hôm Mạc Đĩnh Chi cùng với phái bộ triều Nguyên đi chơi.

Tới gần một cái cầu, chẳng may trạng nguyên Việt Nam bị sa hố, phái bộ đều chạy lại đỡ ông dậy. Để đùa vui, họ ra cho ông một vế câu đối:

Can mọc, hoành cử, Lục giả tương như tự đạo.

Nghĩa là:

Gỗ thẳng, cầu ngang, đường đi ngỡ là đất phẳng.

Cái khó của câu này là ở chỗ dùng toàn tên người ghép lại(1)

Mạc Đĩnh Chi nhìn quanh nom thấy ở bên kia sông có cái đình dưới chân núi, nhân thế thẳng tay chỉ đình mà đối:

Đại đình, an thạnh, vọng chi nghiễm nhược Thái sơn,

Nghĩa là:

Đình to, đá vững, nhác nom như thể Thiên thai.

Câu này cũng dùng toàn tên người ghép lại như ở câu trên(2) mà lại có ý khoáng đạt hơn nhiều.

Một lần nữa người Nguyên lại phải khâm phục tài văn học của ông.

(Giai thoại văn học Việt Nam)

(1) Can mộc: Đoàn Can Mộc một nhân vật Chiến Quốc.

Hoành cừ: tên hiệu của Trương Tải, một triết gia đời Bắc Tống.

Lục Giả: người nước Sở, giỏi biện luận, từng giúp Hán Cao tổ.

Tương Như: Lạn Tương Như, một nhân vật đời Chiến Quốc.

Tự Đạo: Giả Tự Đạo người nước Tống, một quyền thần chuyên chế.

(2) Đại đình: một biệt hiệu của Thần nông.

An Thạch: Vương An Thạch một nhân vật nổi tiếng đời Tống.

Vọng Chi: người đời Hán, làm phụ chính cho Hán Nguyên đế.

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác