Bài thơ gửi anh Hoàng Ngọc Hiến

Nguyễn Trọng Tạo: Hôm nay ngày 28.01.2011, Hà Nội tiễn đưa nhà văn Hoàng Ngọc Hiến về nơi an nghỉ cuối cùng. Trước khi đến Nhà Tang lễ số 5 Trần Thánh Tông để đưa tiễn người Thầy, người Anh lớn, xin đăng lại bài thơ viết 30 năm trước thay cho Lời Vĩnh Biệt.

Bài thơ gửi anh Hoàng Ngọc Hiến - ảnh 1Nhớ lại 30 năm trước, thời “hậu phải đạo” của Hoàng Ngọc Hiến, cái thời kham khó về cả vật chất lẫn tinh thần, tôi và bạn bè thỉnh thoảng ghé thăm anh ở căn phòng nhỏ trên đường Triệu Việt Vương. Cái thời mà anh vừa lo lắng cho sự phát triển của văn học nước nhà lại vừa ngại gặp công an, anh lặng lẽ vào thư viện để học sách và nghiền ngẫm về “căn bản văn hóa” cho người trí thức. Có lần không tìm được anh, tôi trở lại khu Bốn và viết một bài thơ trên máy chữ gửi anh. Bài thơ như một sự chia sẻ với anh những ngày tháng gian nan, muốn khẳng định, cuộc đời cũng như bài thơ chỉ có một văn bản, chỉ một lần công bố, đó là “Bài thơ không cho phép sửa chữa”. Anh Hiến cũng như bài thơ “chỉ viết một lần”, và anh đã đúng. Bài thơ đã được in trong tập thơ “Thơ trên máy chữ và Tản mạn thời tôi sống” và cũng đã được chị Nga, người suốt đời “nâng khăn sửa gáy” cho anh Hiến phô tô làm nhiều bản về quê tặng họ hàng…

 

GỬI ANH HOÀNG NGỌC HIẾN 

                   “Trong tranh luận, anh bộc lộ hết tầm cỡ của anh”

                                           EPSTEIN

 

tìm anh tại nhà riêng thật khó

nghe tường nhà giọng nói Mai-a

nghe giọng vợ anh bay lên từ khói bếp

nghe cây bàng gầy đầu ngõ hẹp

anh vừa đi anh còn lâu mới về

 

tìm anh nơi thư viện dễ ư

cô thủ thư bảo anh vừa trả sách

bác gác cổng bảo anh vừa đi

hôm nay anh không đi xe

chiếc xe đạp chưa có tiền thay lốp

ôi giá đến sớm hơn một chút

 

tìm anh

tôi không phải công an để chờ các ngã tư

không phải người rảnh rỗi để chờ hoài trước cổng

tôi cần lo cái sống

cũng như cần làm thơ

cũng như anh không thể đứng thờ ơ

giữa thời quá khó khăn

thời cái CŨ già nua

cái MỚI như mầm non trước bão

thời đi đứng ngang nhiên những tên buôn lậu

người yêu nhau người nói thì thầm

 

nhưng ở đâu tôi cũng nghe anh

bản chất của bi kịch có lạc quan

con người không lạc quan con người không tồn tại

 

tôi mở cửa úa vàng tàu lá chuối

tàu lá chuối bị đâm

tàu lá chuối úa vàng như nói to lên

đừng đâm vào màu xanh của nó

(nhưng có điều này thật khó

dù bị đâm tàu lá chuối vẫn xanh)

 

dẫu ở đâu tôi cũng nghe anh

trong lớp học hay trong quán rượu

trên trang báo hay ngoài trời đất

khi anh cũng như tôi yêu quý con người

 

khi anh cũng như tôi tin tưởng con người

dù con người sống có lương tâm và không sợ nhục

dù con người sống vô lương tâm và sợ nhục

ai chiến thắng chỉ CON NGƯỜI mới biết

chỉ CON NGƯỜI mới có thể cầm cân

 

câu thơ Eptusenko tôi thích:

cánh buồm bị xén không phải ngọn cờ

câu thơ Voznexenxki tôi thích:

ta không phải bầy đàn để được chăn cũng chẳng phải người chăn

còn thơ Exenhin:

rằng NÓ đến ánh lên rồi tan biến

thơ Mai-a tôi đọc thì hơi mệt

nhưng không thể không yêu một trái tim như núi lửa lạ lùng

 

anh đã viết nhiều bài anh đã làm nhiều sách

tìm anh kể cũng chẳng khó gì

 

nhưng tìm anh tại nhà riêng thật khó

thơ tôi làm trên máy chữ gửi anh

nghĩa là bài thơ không cho phép tôi sửa chữa

tôi ước những bài thơ chỉ viết MỘT LẦN! 

Đại Huệ Sơn, 1982

  

Bài thơ gửi anh Hoàng Ngọc Hiến - ảnh 2

Học sinh khóa 1 trường Viết văn Nguyễn Du mừng thượng thọ thầy Hoàng Ngọc Hiến và cô (Trái sang: Nguyễn Trọng Tạo, Trần Nhương, Nguyễn Khắc Trường, Nguyễn Thụy Kha, thầy Hiến, Đào Thắng, Nguyễn Thị Đạo Tĩnh, Hữu Thỉnh, cô Tố Nga).

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác