Tổ quốc yêu dấu

Hoàng Nhuận Cầm, Mai Linh, Nguyễn Duy

 

LTS: Trước tình hình thời sự căng thẳng trên Biển Đông, chúng tôi lại nhớ những ngày cả nước hướng về biên giới phía Bắc cách đây 35 năm mà các nhà thơ bằng những vần thơ của mình đã miêu tả rõ lòng yêu nước, sự kiên trì bảo vệ từng tấc đất, từng mái nhà của những người dân Việt Nam cùng nhau gìn giữ Tổ quốc yêu dấu.   

Xin gửi tới bạn đọc chùm thơ của các nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm, Nguyễn Duy và Mai Linh viết trong những ngày tháng 02/1979.  


Hoàng Nhuận Cầm

Tôi không thể nào mang về cho em

 

Tôi không thể nào mang về cho em

Trên những đồi biên cương chảy máu

Mắt đồng đội sau những ngày chiến đấu

Khẩu súng ghì nóng bỏng đất Hoà An.

 

Thương yêu quá! Việt Nam

Lựu đạn bay lẫn trong bầy chim sẻ

Con đứa lên rừng, đứa lần xuống bể

Ngày đất trời vỡ trứng Âu Cơ.

 

Sao thương quá ầu ơ

Lời ru ngủ suốt chân trời góc bể

Tay nào mẹ bồng, tay nào mẹ bế

Bàn tay nào đẫm lệ dỗ Nguyễn Du.

 

Chưa tay nào dỗ nín được Nguyễn Du

Sao tôi thương mùa thu trăng lu

Đêm sao mai lặng lờ cá đớp

Ngày mặt trời đổ rợp bóng cây.

 

Tâm hồn tôi màu mây

Quân phục xanh màu lá

Việt Nam! Tôi thương quá

Tôi thương quá! Việt Nam.

 

Trái tim thêm một tuổi

Đất tôi yêu ngàn ngày

Xin trao tôi khẩu súng

Khi mà chưa xuôi tay

Mẹ lại đưa ra trận

Khu vườn hoa mướp bay...

 

Việt Nam! Ôi yêu thương

Chữ vất vả, gian nan người quá thấu

Bao thế hệ trọn đời đi chiến đấu

Bao cuộc đời nhắc đến đã gương soi.

 

Sẽ còn in như dao khắc lòng tôi

Dáng đồng đội ngã trong giờ chiến đấu

Ngực áp sát cột biên cương đỏ máu

Mà môi cười tha thiết - Việt Nam ơi...

 

Mai Linh

Từ chiều cao phố đổ

 

Pháo tầm xa chúng nó bắn sang

Chiếc áo trắng khoác trên mình thị xã

Rơi xuống

Những bức tường gục đổ

Cây cối ngã ngang lòng phố

Ngói vỡ Lạng Sơn - Máu của phố phường

Pháo tầm xa chúng nó bắn sang

Hủy diệt màu xanh cây

Màu trắng vôi và màu ngói đỏ…

Nhưng

Lừng lững hiện lên

Chiều cao thương đau

Chiều cao phố đổ

Chiều cao gạch chồng lên gạch

Ngói chồng lên ngói

Của gạch ngói chồng lên ngồn ngộn vữa vôi

Và bàn tay thô tháp chúng tôi

Đặt lên chiều cao ngang trời khẩu súng!

Tháng 02/1979
 

Mẹ

 

Con đã gặp mướp vàng trên đảo

Sắc hoe hoe như nỗi nhớ nhà

Đất với đất cách trùng trùng lớp sóng

Hoa vẫn màu như vườn mẹ chẳng xa.

Đảo Biện Sơn, 02/1979

 

Tổ quốc yêu dấu - ảnh 1

Nguyễn Duy

Dạ hương

 

Sẽ rất nhớ dáng người vừa thoáng gặp

chiều Lạng Sơn súng nổ rụng hoa đào

những giọt máu của vườn cây vung vãi

 

trường sơ tán rồi, cô giáo còn chốt lại

khẩu súng thép chéo lưng con gái

ôi tấm lưng kia ngỡ sinh ra để mà mềm mại

 

dáng điệu ấy chốt lại lòng ta mãi

như dạ hương thoáng gặp một đêm nào

Lạng Sơn, 22/02/1979


 

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác