Thơ viết về Tổ quốc

Phan Thành Minh, Kim Chuông, Trần Huy Minh Phương, Bùi Nguyệt, Nguyễn Hồng Chí, Nguyễn Ngọc Phú


Phan Thành Minh

Biển mặn

 

Cuối hải trình là đến nơi anh

Nơi nắng gió bình thường cũng hoá thành hung hãn

Nơi hương biển nhuộm làn da đen sạm

Nơi anh giữ biển canh trời

Hãy kể em nghe về những cơn sốt mà các anh giữ trong người

Những cơn sốt từng làm không ít trẻ trai gục ngã

Kể em nghe về những loài rau lạ

Về bát canh ngọt ngào đẫm vị trùng dương

Em biết rồi

Nơi đó lắm phong sương

Nơi người lính phải kiên cường chiến đấu

Nơi giọt nước ngọt quý như giọt máu

Nơi bát canh là cả tấm lòng

Của mẹ

Của quê

Của dòng giống Tiên Rồng

Của triệu triệu trái tim luôn hướng về nơi anh đứng

Của chí khí quật cường và lòng trung dũng

Của em hiền chung thuỷ đảm đang

Cuối hải trình là đến nơi anh

Nơi đảo tiền tiêu là đầu núm ruột Tổ quốc

Nơi bom đạn rập rình nguy nan nhất

Nơi anh vẽ truyền thần nước non

Kim Chuông

Ghi ở làng ven biển

 

Đêm như sợi dây dàn vặn căng

làng cửa biển dội lên lời cao vút

hàng ngàn cánh tay chĩa lên như rừng chông

như hội nghị Diên Hồng thuở trước

 

Ông già vung ngọn đuốc

gương mặt hiện lên như biển khơi

những cô gái chàng trai

cùng đứng nghiêm chào cờ

cùng hát vang Quốc ca

cùng đọc lời thề trước giờ thiêng Đất  nước

 

những con thuyền nối nhau ra khơi

trong mỗi trái tim

trong mỗi dáng con người

ai cũng thấy mình đứng rất gần Tổ quốc

ai cũng thấy mình đứng giữa biển Đông

lịch sử cha ông trên đôi vai gánh gồng

với lời thề

nguyện giữ vững chủ quyền Đất nước

 

Sau lời thề làng biển hóa mênh mông

cùng đất nước hôm nay

làng biển

giăng

chiến lũy hiệp đồng!

 

Trần Huy Minh Phương

Gió gọi từ phía mặt trời

 

Gió biển Đông ào dựng sững

sóng biển Đông lồng bạc quánh

sắc biển Đông xanh mặn quặn cầu vồng

những đàn cá bỗng giật mình giữa ngôi nhà đại dương xanh bình yên

mùi động cơ dò biển Mẹ đắng sóng vồ

gió gọi về ào ào những truyền tin

anh nghe

em nghe

tôi nghe

điệp khúc biển mặn muôn đời…

 

Mỵ Châu - Trọng Thủy

Triệu Đà - An Dương Vương

ôi… lông ngỗng bay rợp trời…

đêm qua lại mơ thấy Rùa Vàng dâng nỏ thần rồi kiếm báu

những Yết Kiêu luyện thở phía mặt trời

và tôi đi theo tiếng gọi trùng khơi

gió tràn về từ Lũng Cú tới Mũi Cà Mau

gió dạt dào từ Hoàng Sa tới Trường Sa

anh linh người xưa dõi bóng đường về nhắc chuyện bó đũa

lạy mẹ con đi

siết chặt tay cha trao con thêm bầu nhiệt trẻ

và cha nói tay phải dũng, tay trái trí, cần làm cho sáng rỡ con mắt thứ ba

 

gió lộng biển Đông

mùi động cơ không thân thiện làm bầy cá buồn quên hát với bình minh

những cắc cớ của người bạn làm mình thêm mặn tính

mặt biển Đông trầy xước những hừng đông

hoa muống biển trông ai, chờ ai… từ đây từ đây…

 

đừng khóc

đừng nói

mà hãy nghĩ

mà cần làm

chúng ta đi

nối tiếp những màu xanh

nối tiếp những anh linh còn lởn vởn chưa lìa

nối tiếp những câu ca cần đoạn kết

nối tiếp những mạch đời Thiện - Ác hiển minh

 

gió gọi ta từ phía mặt trời

nào, lên đường… tôi ơi!

.mé sóng biển Đông, lúc 22 giờ 40, ngày 07.5.2014

 

Bùi Nguyệt

Cùng anh lính đảo

 

Ở nơi đây em biết

Biển Đông nổi bão rồi

Những ngư dân bám biển

Cùng anh giữ biển khơi

 

Mặc nắng cháy thịt da

Trong hiểm nguy rình rập

Giữa triều dâng sóng dậy

Vang lời Hịch cha ông

Sát cánh cùng hải đảo

Giữ chủ quyền non sông!

 

Ơi! Người lính Trường Sa

Ngoài khơi anh đã thấy

Người Việt khắp năm Châu

Sục sôi lòng yêu nước

Xao động khắp toàn cầu

Nối vòng tay đoàn kết

Giữ biển trời quê ta.

 

Thơ viết về Tổ quốc - ảnh 1


Nguyễn Hồng Chí

Nguồn cội phương Đông

 

Việt Nam tôi

Ngàn năm nguồn cội, hướng về đông

Từ đỉnh Long Sơn, đến mũi Rạch Tàu

Sông Hồng sông Hậu, hướng về đông.

 

Việt Nam tôi

Ngàn năm nguồn cội, hướng về đông

Đồi núi mênh mông, đồng bằng bát ngát

Ưỡn ngực giữa trời, sóng hát ngoài khơi.

 

Tôi hát bài biển ca

Biển sinh ra mặt trời

Biển sinh ra Tổ Quốc.

Biển sinh tôi làm người

Xưng tụng lời nước non

Ca ngợi ánh mặt trời

Vinh danh cả cuộc đời

Và hạt muối quê hương.

 

Thương sao hạt muối này

Thiêng liêng mùi Tổ Quốc

Thấm đẫm máu tiền nhân

Khẩn hoang hồi lập ấp

“Kiếm bạt khấp quỷ thần” (*).

 

Thương cây bần nhân nghĩa

Đấng kiệt liệt anh hùng

Rướn mình ra bể cả

Giữ đất cát ngọc ngà

Khai sinh ra từ biển.

                                   

Nơi đó hải đảo xa, vọng rền vang sông núi

Anh nghe lòng biển gọi, tiếng gọi bốn ngàn năm

Tiếng gọi từ mặt trời, nguồn cội của quê ta.

 

Nơi đó hải đảo xa, sóng đập tan ghềnh đá

Anh xốc cây gươm thiêng, bảo vệ ánh mặt trời

Giữ hạt muối tiền nhân, chém tan tành sóng dữ.

 

Canh giữ Tổ Quốc mình

Như cây bần bất khuất

Chống gươm báu cửa trời

Nơi ngàn sông tụ hội

Giữ gốc gác bình minh.

Để nước Việt Nam mình

Từ ngàn năm nguồn cội

Oai dũng đón mặt trời

Đứng sừng sững phương Đông.

 

-------------------------

(*) Trích từ câu “Hỏa hồng Nhật Tảo oanh thiên địa / Kiếm bạt Kiên Giang khấp quỷ thần” trong bài “Điếu Nguyễn Trung Trực” của Huỳnh Mẫn Đạt.

 

Nguyễn Ngọc Phú

Tổ quốc tôi ba nghìn cây số biển

                                   

Đất nước tôi ba nghìn cây số biển

Nhấp nhô ba nghìn đảo nhỏ, đảo to

Cỏ ở đây ánh màu san hô đỏ

Biển chỉ xanh ở chỗ xa bờ...

 

Những hải đội dân binh Hoàng Sa đi giữ đất

Cát vàng tươi rịn ướt gió Nồm, Nam

Gió biển đảo mặn mòi cứng tóc

Quả bàng vuông hình bánh chưng xanh

 

Tổ quốc tôi ba nghìn cây số biển

Chữ S bao đời hình chiếc mỏ neo

Neo lịch sử qua thăng trầm biến động

Giữa khơi xa vẫn thong thả nhịp: "chèo..."

 

Nhà Giàn dựng những tán cây bằng thép

Bốn mùa tươi - không thể héo lá cờ!

Chim biển đứng co chân nhìn người không chớp mắt

Khay rau viền xanh mướt những tâm tư

 

Ngày ở biển đêm nằm mơ khát nước

Anh khỏa bơi trong vằng vặc trăng quê

Cọng rau muống ao làng thõng vào kí ức

(Bóng mẹ ngồi cạn ngọn đèn khuya…)

 

Tổ quốc tôi ba nghìn cây số biển

Có con đường mòn rẽ sóng khơi xa

Thủy thủ không tên đoàn tàu không số

Tượng đài trắng dựng lên sau ánh chớp sáng lòa

 

Đồng đội tôi mãi viền vào biển thẳm

(Chẳng thể nào tìm hài cốt các anh)

Những con sóng băn khoăn ngày giấu lửa

Khi về đêm mới chớp sáng giật mình...

 

Các anh là mảnh vỡ của trăng - phập phồng mang mang cá

Là muối phù sa mặn gỗ thớ thuyền

Là ánh ngọc trai ngậm quanh hạt cát

Vân nổi, vân chìm không xước nổi lung linh...

 

Tổ quốc tôi ba nghìn cây số biển

Móng Cái - Cà Mau hình chiếc lưỡi câu

Câu những túi vàng đen - mỏ dầu trong lòng đất

(Nhưng không thể dầu loang - nước biển tái màu)

 

Sẽ tái cả bao người ngã xuống

Cô Lin- Gạc Ma bao lính trẻ không về

Đảo bơ phờ ôm vào lòng mộ gió

Tổ quốc ở nơi này cắm mốc những hàng bia

 

Màu nước ấy: máu bao người ngã xuống

Cha ông ngàn đời gửi lại cháu con

Những sắc chỉ dân binh cuộn vào tâm thức

Dấu triện vuông ấn xuống cội nguồn

 

Là đảo đá - Tổ quốc còn góp đá

Trường Sa đau - Trường Sơn cũng xót lòng

Mẹ Âu Cơ chia đôi bọc trứng

Cuống rau mẹ nối dài theo bước Lạc Long...

 

Tổ quốc tôi ba nghìn cây số biển

Nối ba vạn cây số với đại dương

Tàu bè bạn căng phồng cờ gió Việt

Nói với nhau bằng ngôn ngữ hòa bình

 

Tiếng Việt thanh âm ngân thành điệu hát

Câu vọng cổ vỗ về theo con nước Cửu Long

Câu quan họ mời trầu qua ánh mắt

Áo lụa dài thắt đáy lưng ong

 

Tiếng Việt ấm gọi nhau ngoài bờ cõi

Con cháu Rồng Tiên chung một đồng bào

Biển Tổ quốc ba nghìn cây số

(Chẳng bao giờ để nước Việt xanh xao...)

 

Tổ quốc tôi ba nghìn cây số biển

Có tiếng Sơn Ca hót với Thuyền Chài

Người giữ đảo biển viền quanh cổ áo

Dưới lớp sóng bạc đầu đảo có chìm đâu

 

Tổ quốc tôi ba nghìn ngày báo bão

Bão sau lưng bão trước mặt rập rình

Dây đàn bầu mảnh mai cũng căng bằng sợi thép

Cung bổng - cung trầm luyến láy giữ niềm tin

 

Đất nước được đắp bồi Đất và Nước

Đất gieo lúa khoai nuôi lớn những tâm hồn

Biển mặn muối nuôi hồng cầu tinh chất

Lục địa choãi xuống thềm từ tiếng mẹ ru con

 

Biển đất nước hơn ba nghìn cây số

Nguyễn Du viết Kiều từ: "Cửa bể chiều hôm..." (*)

Con - thuyền - Tổ - quốc - tôi căng buồm qua bão tố

Từ hoa văn cuộn sóng trống đồng...

 

----------------------------

(*) "Buồn trông cửa bể chiều hôm" (Nguyễn Du)

 

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác