Thơ Nguyễn Khoa Điềm

Sau ngày hội


Những lo âu chờ đợi cũng đi qua

Điều hay dở đã thuộc ngày hôm trước

giấc ngủ của người trong cuộc

Đã nhẹ nhàng hơn

Nửa đêm tiếng mưa xa

chợt gọi anh về

Vùng yên lặng những chập chờn quên lãng

Cũng vậy thôi, chẳng có gì hơn

Điều được mất

Ngày đi qua, quãng đường đã bước

Hăm hở lo toan, cay đắng vụng về

chỉ còn trống vắng đêm thâu

Lặng lẽ một người

Lặng lẽ một đời

Như tảng đá

Tảng đá sạch rơi vào vùng núi cũ

Một Trường Sơn sương giá đã vào thu

Một tình yêu gửi gắm tự ngày xưa…

14.10.2000

Hy vọng

Nhiều khi đá dạy ta mềm mỏng

Sự tàn nhẫn nhắc ta điều lành

Nỗi buồn đánh thức hy vọng

Giữa thế giới không nhiều may mắn

Ta học cách vừa lòng với mình

Chia sẻ sự bình tâm của cỏ

Mãi khi giữa đêm chợt thức

Bập bềnh ý nghĩ xót xa:

Anh còn có thể, không thể?...

Thăm thẳm ngày xưa bình an

Vời vợi ngày mai chói nắng…

2.2.2004

Cánh đồng buổi chiều

Có một nhà thơ đi mãi vào cánh đồng buổi chiều

Lởm chởm những gốc rạ sau mùa cấy gặt

Mùi thơm lúa khoai thân thuộc

Nói gì hở tiếng reo cỏ may

Mùa thu vừa trở lại?

Nhà thơ cúi xuống tìm những hạt mồ hôi bỏ quên trên mặt đất

Bao người đã mất, đang còn

Sống âm thầm sau rặng tre khuất lấp

Không một dấu vết

Những mặt ruộng nứt nẻ

Chúng ta vẫn bưng bát cơm trắng mỗi ngày

Thật đơn giản, hiển nhiên, như hơi thở

Không còn nhớ có bao nhiêu giọt mồ hôi trên mặt ruộng

Bao nhiên bùn, bao nhiêu khổ đau

Khi mồ hôi trở nên quá rẻ

Kẻ ranh ma trở nên quá giàu

Đã lâu nhà thơ lại trở về với cánh đồng làng

Hít sâu hương thơm no ấm

Nhận ra trong mỗi khuôn mặt đen sạm

Những tháng ngày bỏ quên

Bằng bước chân chậm rãi

Nhà thơ lặng lẽ nối gót người nông dân đi mãi

Mặc cho ngôi sao Hôm xa ngái dẫn đường

Thăm thẳm ngõ quê rơm rạ

Trái tim lăn tròn êm ả.

5.9.2006

Tập thiền

Con hãy đưa miếng cơm vào bụng như ngày hôm qua con chưa được ăn và ngày mai cơm không còn nữa

Con hãy nhận ra từng hạt cơm dính với từng hạt cơm như bụi lúa đứng bên bụi lúa

Từng hạt, từng hạt nở trên cánh đồng như những vì sao chi chít bầu trời

Con hãy bưng bát cơm nặng đầy như phần thưởng mỡ màu mùa gặt hái

Rồi con nhớ lại trong đời con cũng đã từng đứt bữa

Cũng đã từng lấy cơm chấm cơm

Mỗi hạt cơm cõng một củ sắn, củ khoai hoặc chỉ là rau dại

Lúc đó mỗi hạt cơm trong miệng con thật ngọt bùi, thơm thảo

Con không cần ăn đến sơn hào hải vị

Để biết đến vị ngon có thể có trong đời

Chỉ cần trong một sát-na* con biết lắng mình vào cuộc sống

Một hạt cơm là cả cuộc đời.

Ngày 21.12.2006

Trong những buổi chiều

Trong những buổi chiều buồn bã

Tôi nói thầm với hàng cây trước nhà

Hãy dịu dàng hơn, hãy dịu dàng nữa

Trong những buổi chiều buồn bã

Đá cứng hơn, chân mềm hơn

Tôi trèo lên hừng hực ngọn bê - tông núi lửa

Mãi khi vầng trăng treo trước cửa

Chợt nhớ khuôn mặt hiền xót xa

Nghiêng xuống cánh đồng ngày xưa

Vì sao không thể yêu mến hơn?

Vì sao không xanh tươi hơn?

Vì sao không trong sạch hơn?

Tháng 7.2004

----------

(*) Đơn vị thời gian nhỏ nhất theo kinh điển Phật giáo

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác