Thơ Lê Thị Mây

Lê Thị Mây là bút danh của Nhà thơ Phạm Thị Tuyết Bông, sinh tại Quảng Trị, người có nhiều năm làm việc trong lĩnh vực báo chí Việt Nam, từng đảm nhiệm các vị trí Tổng biên tập Tạp chí Cửa Việt, Phó Tổng biên tập Tạp chí Văn hoá Quảng Trị, và nhiều năm làm biên tập Tạp chí Sông Hương…


Nhà thơ Lê Thị Mây được trao tặng Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 1990 cho tập thơ Tặng riêng một người; Tặng thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1998 cho truyện Huyết ngọc; Tặng thưởng của Bộ Quốc phòng năm 2000 cho tập truyện Bìa cây gió thắm; Giải thưởng của Uỷ ban Toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam năm 2003 cho trường ca Lửa mùa hong áo.

Nhà thơ tự bạch: "Diễn đạt cảm xúc thơ rất khó, nó được ủ kín trong lòng rồi chợt bừng sáng, không dễ nắm bắt. Tôi luôn mong thơ mình có được sự đồng cảm bạn đọc và luôn vươn tới sự gặp gỡ đồng sáng tạo những giá trị chân lý của tâm hồn, cuộc sống giữa tác giả và độc giả".


Báo Điện tử Tổ Quốc xin giới thiệu chùm thơ chọn của nhà thơ Lê Thị Mây tới bạn đọc:


Mắt chữ


Như người gánh nặng

Như người đi cúi mặt

Như người chạy lao đầu trong gió bão

Như người bơi trong nước dữ

Qua câu thơ

Qua chữ thơ

Gánh nặng của ta không thể đặt lên vai người khác

Không ai giúp ta đi ra khỏi những cơn bão bất thần

Không ai giúp ta đi ra khỏi sóng và nước mặn của biển nơi chôn rau cắt rốn

Không ai phát hiện thay vẻ đẹp từ tấm lòng

Chính vì thế

Hồn nhìn từ bên trong

Chính vì thơ cuộn úp mặt vào đất

Chính vì thế chữ thơ có mắt ngước nhìn bầu trời

Lao trong bão

Bơi trong biển dữ

Cắm cúi đi

Mặt úp vào đất

Nếu ở đời chỉ mong đến được với chữ thơ có mắt ngước nhìn bầu trời

Hãy đặt trái tim mềm yếu lên chữ

Mắt chữ có hình trái tim

Dù khi đã chết

Trái tim trong chữ sẽ còn đập, còn ngước nhìn vũ trụ bao la.

1998


Tiếng hát của loài chim bị diệt


Đồng Hới còn duy nhất một ngôi nhà

Đấy là con chim của loài chim bị diệt

Bị giết chết bằng bom

Và thành phố là chiếc tổ - chiếc tổ không

Ôi con chim của loài chim ca hát

Đấy là ngôi nhà của mẹ sinh ra tôi

Đấy là ngôi nhà ra đi bao người lính

Và để trở về mặc niệm chính quê hương

Phát trời xanh bao người chưa về kịp

Chiếc tổ không - thành phố có hoang

Ngôi nhà đầy thương tích - bầy chim cất tiếng hát

Từ cỏ bay lên ngọn khói xanh lam.

Ôi mùa chim của loài chim yêu hoà bình bất diệt

Quệt mỏ vào mặt trời chim hót vang

Và chim kiễng đôi chân đầy thương tích

Nghiêng bên dòng sông Lệ uống thời gian

1978


Với căn phòng trong quán cà phê


Với căn phòng trong quán cà phê

Tôi bị vây giữa những tảng đá hấp dẫn mùa hè

Giữa những quả chanh tươi và đường của mía

Tôi bị vây giữa bao bàn ghế

Những gương mặt tình nhân những gương mặt bạn bè.

Và lam lũ gương mặt đời lao động

Của bác thơ mành trúc, thợ nướng bánh, thợ chữa đồng hồ

Kim chỉ phút kim chỉ giây bình thản

Trái tim tôi chỉ hướng đợi chờ

Với căn phòng trong quán cà phê

Tôi chịu đựng nắng trần bê tông tầng thấp

Tháng mưa Huế bốn bức tường ngấm nước

Chú kiến vàng bò qua vòm cửa sổ tìm cây

Căn phòng tôi không quạt máy mỗi ngày

Mở bốn hướng thu nhận và chịu đựng

Trước những bao vây trước bao điều tìm kiếm

Chợt mùa đông đỏ lửa những cành bàng

Quả chanh tươi, đường của mía, ghế, bàn

Tảng nước đá vỡ nghìn mảnh sắc

Soi hình chiếu vào cuộc đời tôi trang viết

Số phận của mọi người linh cảm hoá thơ ca.

Liễu quán - Huế 1989


Những mùa trăng mong chờ


Thư anh tin ngày về

Cho vầng trăng hẹn mọc

Trong ngần hoa cau thơm

Mây chớm màu tha thiết

Trăng non nghiêng qua rồi

Bom rung vầng trăng khuyết

Xô thuyền trong xa xôi

Giữa gập ghềnh núi biếc

Anh khoác ba lô về

Đất trời dồn chật lại

Em tái nhợt niềm vui

Như trăng mọc ban ngày

Gặp nhau tròn mùa trăng

Em trẻ như bầu trời

Vòng tay anh đằm thắm

Giấu lời ru trên môi

Mai lại tiễn xa nhau

Vầng trăng cong chẽn lúa

Đêm đêm chín ngàn sao

Rỏ vào tim giọt lửa

Mong chờ em mong chờ

Vầng trăng xinh - gương mặt

Sáng sáng đầy theo anh

Suốt chặng đường đánh giặc.

1973


Cát làng tôi


Qua đèo trắng chín tầng mây

Nôn nao nhớ biển sóng đầy bước đi

Sờ vào túi áo tìm chi

Bỗng li ti cát, li ti tỏa ngời

Cát vàng rơi, cát vàng rơi

Hạt theo hạt chảy mặt trời trên tay

Bao nhiêu ánh biển về đây

Cát vàng đọng sắc tháng ngày ra khơi

Cát vàng rơi, cát vàng rơi

Sau cơn mưa ngọt càng ngời nắng mai

Biển quê cát rộng bờ dài

Càng cao ngọn sóng càng lai láng vàng

Đêm sâu cát trắng mênh mang

Bóng ta lồng biếc bóng hàng dương xanh

Đường làng như cát long lanh

Dấu chân em có trăng lành ươm theo

Gió tung cồn cát gầm reo

Muôn li ti hạt ngang đèo dựng cao

Đánh xong trận giặc hôm nào

Ta về thả hạt cát vào giữa khơi.

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác