Thơ của tác giả Bùi Kim Anh và Trần Thành Nghĩa


BÙI KIM ANH

sợ rằng lục bát đã nhàu

 

sợ cũ như miếng trầu cay

sợ mòn như thể lối ngày đi qua

sợ người bảo ta đã già

như câu lục bát ngâm nga chuyện đời

 

đụng đâu cũng sợ mất rồi

thương mình cũng sợ người cười kẻ chê

tìm đâu trăng gió mà thề

tình xưa lời cũ đi về có nhau

 

sợ rằng lục bát đã nhàu

cỏ hoa cũng đã thay màu đổi hương

câu thơ lầm lụi nẻo đường

gieo vần sáu tám người thương xa rồi

 

xin đừng trách nữa người ơi…

 

rủ ai quên lãng ngày xưa

 

có người đàn bà lãng quên

nét duyên bỏ lại bên thềm chẳng mang

bỏ yêu quên hết dở dang

câu thơ viết để lang thang cõi đời

 

có người đàn bà dở hơi

hằng đêm thức để tìm lời cho thơ

lãng quên bỏ nét bơ phờ

lãng quên mặc gió đứng chờ ngoài mưa

 

rủ ai quên lãng ngày xưa

quên buồn vui mới chỉ vừa hôm qua

 

giấc muộn của đêm

 

cố xóa đi bằng giấc muộn của đêm

đôi mắt

tháp Chăm lối vào lặng lẽ

lối vào nứt vỡ thời gian

 

có tiếng trống là lạ vọng qua

có dáng thướt tha uốn theo nhịp gõ

và đi

đi theo đôi mắt của tháp Chăm lặng lẽ

vào khoảng của lửa của hơi thở của vòng tay uốn lượn

đêm cho thơ trở dậy

người đàn bà nhặt lời cho bóng lá

bóng lá nhòa bước chân

 

đôi mắt người đàn ông bí ẩn hút vào vùng hoang vu

đôi mắt choàng cho thơ vạt khăn mỏng lạnh của mờ ảo

lẫn vào giấc muộn của đêm

 

người đàn bà sống dậy lúc nửa đêm

 

ta đánh mất chính mình khi choàng mặt nạ giả bộ

ẩn sau sự giả bộ là gì

rất thực phần người bẩm sinh phần người tái tạo

có nhiều điều để mất và phạm sai lầm

có nhiều điều khiến rùng mình khi nghĩ về thực giả

 

ta len vào trang viết sự giả bộ đắm đuối tuổi đôi mươi

người đàn bà sống dậy lúc nửa đêm lò mò trong thế giới ngôn từ

những bóng kỳ dị chấp chới trắng đen vờn ý nghĩ

chấp chới cười xô dạt cười vào đêm sáng tối

thai nghén chưa lần nào đủ ngày đúng tháng

non nớt

chưa bao giờ đủ yêu đủ hận để vực mình vượt qua chính mình

 

những người đàn ông đã yêu ta lại sản sinh triệu triệu nỗi buồn ném vào thi tứ

những người ta đã yêu lại gieo những hạt mần của dối trá của ghét ghen trên những luống thơ đời

sự giả bộ che dấu ta

những câu thơ phơi bày ta

nhắm mắt lại nhớ về ngày hôm qua

ta bỏ những thứ lạ chưa kịp làm

ta mài nhẵn mình trong những thứ quen thuộc

ta dựa vào thơ hay thơ dựa vào ta không biết nữa

sự giả bộ hình thành tên gọi bài thơ

sự giả bộ hình thành tên gọi nhà thơ

 

lời biển gọi

 

biển dại khờ biển cứ dấu đi cái hạt muối tan vào trong nước

biển vụng về tung lên bờ cỏ rác tung lên bờ mảnh vỡ của lòng đau

 

quen nhạt nhẽo người đời nên mặn mòi khiến ta xa xót

muốn một lời yêu sóng nhấn vào đọng chát làn môi

 

muốn một sớm nay mặt trời dụi bình mình dậy muộn

ta nhặt cho mình vụn xác san hô

 

ta nhặt cho mình rác rưởi biển bỏ quên

đêm qua ngủ khép lòng không nghe lời biển gọi

 

cởi câu trăng gió

 

muộn màng rơi tiếng ngãi nhân

đính kèm đâu ánh trăng ngân bây giờ

 

buộc thơ vào với tình thơ

cởi câu trăng gió để mơ một mình

 

chẳng còn là cây trúc xinh

chẳng còn mấy gã si tình quẩn quanh

 

cuộn chiều hôm đón gió lành

cởi lời âu yếm để dành từ xưa

 

chát chua trái quả cuối mùa

tự sửa sang để tự vừa tấm thân

 Thơ của tác giả Bùi Kim Anh và Trần Thành Nghĩa - ảnh 1

TRẦN THÀNH NGHĨA 

Mơ chiều

 

Ngồi ngắm chiều quê

Nhặt hình hài của gió

Mơ trăng chiều gõ cửa

Em đôi má hồng bên bếp lửa

Thả khói hong chiều

Mẹ về, đôi quang gánh loang màu tím sẫm

Xa xa những cánh cò liêu xiêu ngược gió

Mơ giấc ngủ yên lành

Không bão giông

Ngày hết

Mai ta lại mơ chiều...

 

Ông và bé

 

Sáng ngày bé thức cùng ông

Chơi trò rượt bắt quanh sân vui đùa

Còn bà cũng thức pha trà

Mệt. Hai ông cháu khề khà... trà ngon!

 

Vườn nhà

 

Hoa cười khoe sắc, hương thơm

Bướm, ong ghé đến hỏi thăm chuyện trò

Đến mùa trái rộ căng no

Tím, vàng, xanh, đỏ tặng cho... vườn nhà!

 

Trăng vàng

 

Trăng vàng treo giữa thinh không

Bé cười í ới gọi ông trăng vàng

Bất ngờ vắng mặt trần gian

Ông mây giỡn chút trêu nàng... trăng treo!

 

Bé vào lớp một  

 

Giã từ mẫu giáo

Bé vào lớp một

Không có mít ướt

Để mẹ rầy la.

 

Bé vào lớp một

Đã lớn rồi nha

Không được nhõng nhẽo

Bố thương tặng quà.

 

Bé vào lớp một

Hứa học chăm ngoan

Không còn lười nữa

Bà khen nhứt nhà.

 

Bé vào lớp một

Tóc bím cài hoa

Xinh xinh vô lớp

Vui cười hát ca!

 

Tay bé

 

Tay bé gom nắng

Ra ngoài sân phơi

Tối về lấp lánh

Bé khoe nụ cười!

 

Tay bé gom gió

Nhẹ nhàng mây trôi

Giấu vào túi áo

Hương thơm đất trời!

 

Tay bé gom hoa

Thơm mùi nắng mới

Thì thầm câu hát

Niềm vui đầy nhà...

 

 

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác