Thơ của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư

Thơ của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư - ảnh 1Nói về công việc sáng tác của các nhà văn, có nhiều sự thú vị. Một nhà văn đang nổi danh như cồn bỗng xuất bản một tập thơ, một nhà lý luận phê bình bỗng nhiên thấy xuất hiện trong danh sách các đạo diễn, một nhà thơ tháng này được đăng một chùm thơ trên báo, tháng sau đã thấy xuất hiện với một chùm truyện ngắn…

Cuộc sống mang đến cho các nhà văn nhiều nguyên liệu sáng tác và các nhà văn có nhiều sự lựa chọn để thể hiện vốn sống của mình. Sau mỗi trang viết, cuộc sống được tái hiện. Tuy nhiên dù có chọn loại hình sáng tác nào thì trong những sáng tác vẫn thấy hiển hiện một nhà văn/ nhà thơ như ta đã biết.
Nhà văn trẻ Nguyễn Ngọc Tư là một ví dụ. Hãy đọc và cảm nhận một số bài thơ của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư.


Vừa hết...


Những ngón tay nói lời câm lặng,

Những ngón tay gật đầu câm lặng,

Những tin nhắn làm nên câm lặng

cuộc gặp nhau…

(và những lời yêu thương đã lâu không nói qua đôi môi,

Thời của những ngón tay cất lời,

Thời điện thoại nhận được nhiều âu yếm, hơn người)


chỗ ngồi quen, thuộc lòng từng mảng vôi rơi khỏi những bức tường chết sững

vôi mồ côi, vôi lạc loài

quán đủ nhỏ

người đủ đông,

bạn bè đủ mặt

khói thuốc đủ cay vai áo

chỉ không đủ lời để thành lời,

không đủ cười để thành vui

bạn chìm vào ghế rất sâu

bạn chìm trong giấc không màu,

Mắt tìm một chỗ đậu cứ trượt mãi trên rêu, trên khói


Buổi sáng thứ một ngàn năm trăm mười hai,

bạn bè ngồi cùng nhau

nắng lên trong suốt,

lúc ra về chớm hỏi, tối qua có ai say ?

chới với câu rơi phía gót người...


Mắt đã rêu lâu quên chạm mắt

Tay đã rêu lâu quên chạm vào tay

Cà phê sáng nay

(như cuộc đời)

không dấu vết

tiếc nuối

tiếc nuối

tiếc nuối

cũng vừa tan khi đến cổng nhà…


Chốn về


Tôi có một ngôi nhà khép cửa,

chưa bao giờ tôi mời ai tới đó,

Ngủ sâu trên giá những bức tượng đất nung buồn bã

cuộc trình diễn không người…


Thơ của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư - ảnh 2Hoa sứ sân sau nở ngậm ngùi

Chỉ một người ngồi ngắm,

Tôi không bóng

Ngủ sâu không ai gọi

Say nắng không ai lay,

Không ai dắt tay qua ác mộng ngày


Máu chảy tự khô, vết đau tự liếm láp, hát tự nghe

trong ngôi nhà khép cửa,

chưa bao giờ tôi mời ai tới đó,

Bởi không thể đeo mặt nạ

không thể nói những lời xa lạ

ở nơi trú ẩn cuối cùng.


Sáng chủ nhật


Không ai bật đèn trên mạng,

ở một chỗ xa xôi nào đó,

không ai ngồi với tôi trong buổi nắng nghiêng này,

bạn vẫn còn ngủ say sau một đêm say.


mình tôi mình tôi riêng tôi riêng tôi,

thênh thang lầm lũi…

thèm cùng người nhìn tách trà thoi thóp khói,

nghe chút ngọt mụ mị mềm đầu lưỡi, nơi đắng chát đã từng qua.

người im lặng và tôi im lặng,

trong bóng lá rơi và vết ngày trôi


đời cũng trôi xuôi. Về phía nắng xanh

phía ngày không tôi.

vì say, quên, vì những công việc vội,

hay trên con đường rong ruổi tôi cắn môi hát khúc nhớ nhà...


người vẫn run run ấm trà run run,

chắt khan từng giọt rời

chờ đợi,

như một thói quen của sáng chủ nhật đã vĩnh viễn mất rồi.


Bánh xe chẳng lăn về phía nhau

Bởi nỗi sợ không lời...


Viêng-xay mùa đông


Tôi về mùa vẫn đông

Vẫn bếp lửa bên đường tươi khói

củ khoai rúc trong tro nóng hổi,

nụ cười người lạ cháy xòe trên môi


Đứa trẻ giương nạng thun bắn vào đá núi

Nước mũi như tuôn từ mùa trước, chảy ròng

Em gái má hồng vẫn giấu tay vào túi áo

(Em sợ người nắm lấy, hay vì tay nhiều vết sẹo, giống như tôi?)


Mùa vẫn đông, gió lẻ đầm đìa

Mặt cóng dại đi như không phải của mình, thân thể không của mình

những ý nghĩ cũng mụ mị dần

(có phải cái chết cũng gần giống vậy ?!)


May nỗi nhớ còn cựa quậy nhói ran

những người cũ đã cùng tôi mùa cũ

qua mấy lối nhỏ co ro,

không nhặt được dấu chân nào


Mùa vẫn đông

bên bếp lửa hồng

tôi với tôi năm trước…


Trước giờ bay


Bạn say, bước rối vào bước, lời rối vào lời,

hành lý cũng rối bời túi to túi nhỏ,

cùng với vết thương còn đang rướm máu sau cú ngã trên đường

Tạm biệt nhau, tôi hôn vào chỗ đau

Ôm choàng lấy bạn một lần rồi lần nữa


Miệng bảo sẽ còn gặp và sẽ gặp,

Hy vọng ngăn dòng nước mắt,

Lời hẹn chát trên môi như nhai bã chuối non,

rịt lại nỗi buồn


đành vậy, bạn đi

Sài Gòn mưa cơn mưa cuối,

Gió thổi ướt trò đùa le lói,

vừa mới cháy lên kịp tắt mau,

dại dột lời yêu và một nụ hôn đầu

(đã từng được chôn sâu. Giờ thì sâu hơn nữa)


Hành trang bạn đã trĩu lắm rồi, chân bạn liêu xiêu

Tôi không nỡ nào…

Đành vậy, bạn đi…

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác