Những vần thơ của mùa thu

Báo điện tử Tổ Quốc xin gửi tới độc giả những lời tâm sự nhỏ trước một mùa thu Hà Nội 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội đang đến bên thềm.

 

Quang Chuyền

Khoảng cuối mùa thu

 

Tôi - khoảng cuối mùa thu

Một chút vàng của nắng

Một trăng vàng bình lặng

Lá rơi vàng nghĩ suy

 

Ngày thu vội vàng đi

Sau chiều vàng khuất lấp

Đêm lạnh se mặt đất

Gió thu vàng mênh mông

 

Phía trước là mùa đông

Con đường xao xác lá

Phía sau kia mùa hạ

Lấp chìm vào cơn mưa

 

Những vần thơ của mùa thu  - ảnh 1Ở khoảng cuối mùa thu

Đất đai không còn trẻ

Gió thổi không còn khoẻ

Sắc trời thường ưu tư

 

Ở khoảng cuối mùa thu

Ước mơ vàng trái bưởi

Hoa cúc vàng gió thổi

Nỗi buồn vàng sau, xưa

 

Tôi - khoảng cuối mùa thu

Một chút vàng của nắng

Tôi - khoảng cuối mùa thu

Một khoảng đời thầm lặng.

1998

 

Lê Đạt

Thu nhà em

 

Anh đến mùa thu nhà em

Nắng cúc lăm răm vũng nhỏ

Mà cho đấy rửa lông mày

Nông nỗi heo may từ đó

 

Mưa đêm tuổi nổi ao đầy

Đồi cốm đường thon ngõ cỏ

Bướm lượn bay hoa ngày

Tin phấn vàng hay thuở gió

 

Tóc  hong mùi ca dao

Thu rất em

và xanh rất cao

 

Vũ Quần Phương

Giọng mùa thu

 

Lá sen xanh

long lanh cốm ngọc

lúa vào đòng ngậm hạt

gió mùa thu heo may

người theo trâu kéo cày vào vụ

Trời mùa thu nhẹ nhẹ

đất mùa thu cay cay

 

Giọng mùa thu mỏng mảnh hao gày

ru ru

cái ngủ

 

Cửa vườn sau để ngỏ

hơi sương sớm thơm vào lá cỏ

cành cây mềm. Cơ khổ

con cò đi ăn đêm

thân cò chìm trong cơn nước lũ

 

Giọng mùa thu nhu mì

như chỉ

mềm mại khâu

Những vần thơ của mùa thu  - ảnh 2và khâu

cùng ngọn đèn

những đêm thâu.

 

Lâm Xuân Vi

Chầm chậm sang thu

 

Có một chiều chầm chậm sang thu

Nước chẳng phân định mùa mê mải chảy

Xanh ngơ ngẩn phượng nhớ mùa lửa cháy

Tràn đầy mặt sông

 

Chiều loang dần vào những khoảng không

Để vàng gieo sóng lòng tận đáy

Phút giao cảm sao thăm thẳm vậy

Nỗi người ngày sang thu

 

Những con sóng vỗ ru

Níu gam màu thu nhạt

Lưu giữ mãi tình bờ khao khát

Ắp đầy như sông

 

Biết mai này ai còn với ta không?

Để ngẫm ngợi chầm chậm chiều thu đến

Tìm tán phượng xanh soi kỷ niệm

Vì cội nguồn dâng hiến - sông trôi!

 

Phan Tùng Lưu

Khói lá tre

 

Tôi về theo gót mùa thu

Lá tre ai đốt giăng mù ngõ quê

Miên man tiếng mõ trâu về Những vần thơ của mùa thu  - ảnh 3

Hoàng hôn thả trộm bùa mê xuống ngày.

 

Lá đi bỏ dáng tre gầy

Cò hương cánh lửa đốt ngày thành đêm

Ngõ làng dâng khói mờ em

Em gom lá rụng đốt đêm làm ngày

 

Khói le the, khói lay say

Anh ngồi hun khói như ngày còn thơ

Ngày con chuồn đá lơ ngơ

Đậu trên ngực áo mờ mờ chụm cao

Ngày em mới biết cưỡi trâu

Ơi con chiền chiện lần đầu tập bay.

 

Tuổi thơ trôi ngược tháng ngày

Tôi con nghé lạc xa bầy người ơi

Khói làng nuôi sống hồn tôi

Mắt em cứu rỗi một đời tha hương

 

Trần Quang Quý

Cổ Ngư một lát cắt

 

Hàng cơm nguội trầm tư đứng ngẩn phố hiện đại

chiều dậy thì khoả sương Tây Hồ

Cổ Ngư nhớ xưa, nằm se sắt bóng chiều hồn cẩu nhi phơ phất

phong phanh lá vàng thu cởi xuống xiêm y

tôi đi rỗng ngày buồn

nhặt vết nhân gian

rắc trên đường thu se sẽ gió

Trấn Quốc thỉnh một hồi chuông phúc lành

những con sóng vỗ tôi luỗng chiều

em lại về trong thực ảo mùa thu, trong ngọt ngào đắng đót

trong váy áo thanh xuân hừng hực qua đường

tôi muốn hôn lên bầu trời lơ lửng những cặp môi bay ngược quá khứ

những ký ức treo trên vòm lá, rằng mắt em đâu đó còn kia

Cổ Ngư

Cổ Ngư

Cổ Ngư

tiếng nấc những bàn chân còn thảng nhớ con đường

đi mải miết phía ngày không định

khóc trên vai tôi

xào xạc lá bàng rơi.

 

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác