Những lời thơ tiễn biệt Đại tướng Võ Nguyên Giáp


(Toquoc)- Trong n
ắng trời cuối thu dìu dịu, man mác buồn, Hà Nội như buồn hơn bởi vị Tướng tài ba vừa qua đời trong niềm tiếc thương vô hạn của người dân cả nước. Chúng tôi xin gửi những lời thơ dành cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp như một lời tiễn biệt trước lúc Người mãi xa.

 Những lời thơ tiễn biệt Đại tướng Võ Nguyên Giáp - ảnh 1

Nguyễn Hưng Hải

TÂM THẾ VÕ ĐẠI TƯỚNG

                                      Kính tặng Đại tướng Võ Nguyên Giáp

 

Đành mắc nợ Văn Miếu Quốc Tử Giám

Mắc nợ những ánh mắt học trò, trang giáo án

Mắc nợ giảng đường và những câu thơ

Cả đời ông gắn chặt chiếc ba kô

Gắn chặt miền biên ải

 

Tinh hoa mấy nghìn năm ngỡ như dồn cả lại

Trong một con người nom có vẻ thư sinh mà nặng trĩu buồn lo vận nước                      

Ông cầm quân bằng cái tâm, cái đức

Binh khí trong tay là cái đạo làm người

Chính vì thế mà bao năm ở bên cạnh Bác Hồ, ông cũng là một tấm gương soi…

 

Là nhà giáo dạy sử cầm quân nên ông biết lúc nào cần im lặng

Để thắng được chính mình phải biết thắng nỗi đau

Chính sử học đã giúp ông lúc chói lọi vinh quang và sau thời trận mạc

Cho ông hiểu vì sao Bác lại hay gọi ông vào cuối những buổi chiều

 

Vì sao

Ông được Bác tin yêu

Vì sao

Lại trở thành Danh tướng

Tôi tự hỏi trong rất nhiều mây trắng

Ông đã nói câu gì với Mẹ lúc mưa rơi

 

Khi phải cầm súng gươm để dạy cách làm người

Ông không coi “trận thắng chết nhiều người là trận thắng đẹp”

Đã mấy mươi mùa hoa trên nóc hầm Đờ Cát

Bao buồn vui vẫn như nước thủy triều?

 

Trước bao bức tường thành đã sụp đổ, đã chằng chịt dây leo

Ông vẫn vẹn nguyên như cuối những buổi chiều ngồi ăn cơm cùng Bác

Ông là Võ Nguyên Giáp

Dù Văn Miếu Quốc Tử Giám mai kia có chẳng tạc tên Người

Thì tên tuổi ông cũng đã khắc sâu trong triệu triệu trái tim của người dân đất Việt

                                      Việt Trì, mùng 8 Tết Quý Tỵ 2013

 

Hoàng Thái Sơn

VỊ TƯỚNG VÀ DÒNG SÔNG

                                      Nhớ Đại tướng Võ Nguyên Giáp năm người 90 tuổi

 

Như cánh đại bàng bay khắp muôn phương

Hai cuộc chiến tranh đứng đầu ngọn sóng

Chín mươi xuân tóc một màu bạc trắng

Đại tướng về thăm lại chốn quê xưa

 

Chiều ra sông xoả nước cạnh con đò

Vốc đầy tay bao ngọt ngào mát rượi

Nhớ thuở nào cùng bạn bè lặn lội

Ánh triều dâng vàng ngợp cả đôi bờ

 

Đâu những ngày xưa chập chững tuổi thơ

Mẹ xuống chợ, ra sông chờ khắc khoải

Cánh buồm hồng tận chân trời vẫy gọi

Ước ao ngày khôn lớn sẽ đi xa...

 

Bồng bềnh con đò, ôi con đò xưa

Bước chân lên nghe trong hồn dào dạt

Vị tướng già xông pha bao trận mạc

Lòng rưng rưng theo sóng nước quê nhà

 

Đây con sông mùa lũ trắng đôi bờ

Tháng đại hạn lúa trên đồng bén lửa

Đứa con xa quê thương về bến cũ

Bom đạn thù xối xả suốt ngày đêm!...

 

Hôm nay về tắm lại nước Kiến Giang

Hồn thở gió ngày xưa nhiều kỷ niệm

Dù đi đâu tận chân trời góc biển

Vẫn khôn nguôi nhớ bến đợi quê mình.


Vũ Đảm

TƯỢNG ĐÀI TRONG LÒNG DÂN

Không cần công văn

Không cần chỉ thị

Dòng người cúi đầu lặng lẽ đi

Về phía ngôi nhà Đại tướng

Thắp cho ông một nén hương trầm

Không cần tượng đài tạc bằng đá

Không cần tượng đài tạc bằng đồng

Lòng dân đã tạc tượng ông rồi!

 

Hà Nội, 9/10/2013

 

 

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác