Giới thiệu thơ của Nguyễn Trọng Liên

Ln cui


Giới thiệu thơ của Nguyễn Trọng Liên - ảnh 1Lần cuối ta ôm những bó hoa

trên giảng đường Đại học

Lần cuối ta nhìn thấy đất trời

trong những tròng mắt xanh

Lần cuối ta cảm thấy nhựa đời

từ những vành môi xinh

Đây là lần cuối!


Bốn mươi năm ta làm cây bàng già

Đứng ngoài cửa lớp

Cả một đời chỉ có một mùa

Cả một ngày cho ta khắc giây

Ta như rân ran cơ thể ốm gầy

Và bật thành triệu trồi biếc trong hương say


Hôm nay chiếc lá bàng già cuối cùng

Rơi trên vạt cỏ mịn

Lần chót ta nghe phượng vĩ reo hò

Lần chót ta nghe sức căng thở mùa hè

Lần chót ta nhìn một mái trường rực đỏ


Phượng không như ta

Phượng đơm hoa

Như học trò rực tuổi xuân bừng nở

Tuổi mười tám bâng khuâng

Với những vần thơ và hi vọng


Giới thiệu thơ của Nguyễn Trọng Liên - ảnh 2Ta đã gặp người học trò cũ

Bàng hoàng chào ta vào một buổi sáng

giữa đỉnh Trường Sơn

Trên vai em đang nặng cáng thương binh

đôi chân em toạc máu

và đôi mắt em nhuốm màu hoa phượng

Phút giây ấy vĩnh hằng trong ký ức ta

Rồi ta đã tìm ra em

phía đằng sau khói đạn


Ta cảm ơn lớp lớp những người bạn của em

đang xuyên tường thế kỷ

Nhưng vẫn dành cho ta kính cẩn một lời chào


Ta cảm ơn

Có người hằng ngày phủi bụi trên áo ta

Nhưng không thể phủi được tóc ta dần trắng


Ta cảm ơn

Các thế hệ học trò khen thầy: “Tâm huyết lắm”

Nhưng không thể đưa ta trở về với tuổi thanh xuân


Ta cảm ơn

Những đồng nghiệp đã cùng ta

Đi trên những đường cong chênh vênh

Tìm tích phân hai lớp

Tính miền mưa phủ trắng địa cầu

Tìm tích phân ba lớp

Đo khối băng tan từ hai cực Trái Đất

Đã cùng ăn những nắm mì

trộn muối thả vào nước nóng

Đã cùng nghêu ngao hát khúc mùa xuân

Đã cùng hồi hộp chờ giờ lên lớp

Đã cùng nhận những chùm hoa:

“Nhân ngày hai mươi tháng mười một”


Và hôm nay

lần cuối

chia tay

Ta rơm rớm một mảnh tim rạn máu

Thấy xanh xao da thịt hao gầy

Trông lên cao hoa phượng vẫn đầy cây

Trông ra xa vẫn tầng tầng phượng nở


Lần cuối rồi

Chia tay nhé

Ve ơi!

Tháng 11-2007


Nh
ng chén rượu cuối năm


Chén thứ nhất ta nghe thời đang sống

Áo váy đủ mầu đủ mốt cứ xôn xao

Những đứa trẻ chơi trò xoay Rubic

Quán hàng khuya bật cửa khách ra vào


Chén thứ hai chân ta đau nhức nhối

Trên con đường mòn chui những cánh rừng sâu

Thôi nổ súng là những giờ cách biệt

Có thủy chung không sau một mối tình đầu?


Chén thứ ba say mắt em lúng liếng

Cái lúm đồng tiền cứ đong mãi yêu thương

Dưới ánh đèn dù trên đồng đêm hò hẹn

Ta say rồi nên quên mất tên em


Thêm chén nữa ta theo bà ra bến

Chiều cuối năm bà thay ống bình vôi

Sông lặng lẽ chuyến đò quê khựng lại

Khách lên bờ không thấy bóng cha tôi


Chén thứ năm ta nằm trên váy mẹ

Mẹ ôm ta bằng giai điệu ru hời

Con có trắng đã bay sang làng khác

Cho cành tre làng mình cứ kẽo kẹt đu nôi


Ta dốc chai để đong thêm chút nữa

Nhưng không ra những hạt rượu cuối cùng

Ta lắc mãi chai va vào miệng chén

Rượu hết rồi chỉ còn lại hương Xuân

                                          
                                               Tháng Giêng năm 2001


Lối quên


Giới thiệu thơ của Nguyễn Trọng Liên - ảnh 3Bao đời sóng vỗ chân đê

Con đò sang bến anh về tìm em

Khói lam phủ bạc cánh rèm

Hoàng hôn tắt nắng quyệt trên tán dừa

Bãi bồi lõm vết chân xưa

Mênh mông nước mặn đồng chua đã từng

Lũy tre lạnh, gió mùa đông

Vẫn xao xác lá thì thầm gọi ai

Cánh cò trắng xóa đê quai

Trong im ắng để nhớ hoài lời ru


Còn em đâu với mùa thu

Không còn em với hương mùa thơm bay

Anh theo sóng biếc chiều nay

Vỗ về bến cũ tìm ngày xa xưa

Đò thì còn đó dưới mưa

Đưa ai tan buổi chợ trưa ngang dòng


Cỏ may bạc nẻo chờ mong

Riêng mình anh cứ bước vòng lối quên

                   
                                                            10-2007

Giới thiệu thơ của Nguyễn Trọng Liên - ảnh 4












Ba lăm năm có em


Ba lăm năm đó rồi nghe

Gió vương lối cũ, mưa nhòe đêm xưa

Tuổi xuân em khép cánh hờ

Một mình đêm lắng đôi bờ đạn bom


Anh về nép dưới bóng con

Ngọn đèn leo lét, lưng cơm nhuốm màu

Vẫn xa những núi, những cầu

Những bưng bức nóng, những làu nhàu khô


Thương con nước lớn xô đò

Đôi vai em lệch, đôi gò má nhăn

Nuôi con bằng khúc tảo tần

Chờ chồng bằng khúc vân vân gió buồn


Lấy gì để cám ơn em?

Chỉ xin nâng tặng chén Xuân dâng đầy

Chia cùng em cốc men say

Uống đi cho thoả những ngày đợi mong


Cho dài thêm nét mi cong

Ba lăm năm ấy má hồng chẳng phai

Anh xin rót nữa đêm dài

Vào phiêu lãng để sớm mai Xuân về


Trại sáng tác Tam Đảo, tháng 10-2008

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác