Chùm thơ Xuân

Mưa xuân

(Huy Trụ)

Thời gian như một tiếng đàn

Chưa ngân hết nhịp, đã tan một ngày


Thời gian như một cơn say

Người chưa tỉnh, đất đã quay hết vòng


Thời gian như một bóng hồng

Níu ôm chưa trọn, cải ngồng đã hoa…


Bốn mùa đi, ở trong ta

Tình yêu nảy lộc, ấy là mưa xuân

Cuối đông 2008

Sang xuân

(Huy Cận)


Sáng nay gió loáng trên đường

Cây phơi phới lá, dễ thường sang xuân

Nhà ai đào nở tươi sân ? Chùm thơ Xuân  - ảnh 1

Trông vô em bé tung tăng áo hồng

Giặt xong tạnh ráo cánh đồng

Gió se luống đất ủ vồng khoai lang

Được mùa to, mái rạ vàng

Đông rét muộn, tưởng xóm làng sang xuân


Mùa xuân chín

(Hàn Mặc Tử)


Trong làn nắng ửng : khói mơ tan

Ðôi mái nhà tranh lấm tấm vàng

Sột soạt gió trêu tà áo biếc

Trên giàn thiên lý. Bóng xuân sang


Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời

Bao cô thôn nữ hát trên đồi

Ngày mai trong đám xuân xanh ấy

Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi…


Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,

Hổn hển như lời của nước mây,

Thầm thì với ai ngồi dưới trúc

Nghe ra ý vị và thơ ngây…


Khách xa, gặp lúc mùa xuân chín,

Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng:

“Chị ấy, năm nay còn gánh thóc

Dọc bờ sông trắng nắng chang chang ?”


Xuân không mùa

(Xuân Diệu)


Một ít nắng, vài ba sương mỏng thắm,

Mấy cành xanh, năm bảy sắc yêu yêu

Thế là xuân. Tôi không hỏi chi nhiều

Xuân đã sẵn trong lòng tôi lai láng.


Xuân không chỉ ở mùa xuân ba tháng

Xuân là khi nắng rạng đến tình cờ,

Chim trên cành há mỏ hót ra thơ

Xuân là lúc gió về không định trước.


Đông đang lạnh bỗng một hôm trở ngược,

Mây bay đi để hở một khung trời

Thế là xuân. Ngày chỉ ấm hơi hơi,

Như được nắm một bàn tay son sẻ…


Xuân ở giửa mùa đông khi nắng hé

Giữa mùa hè khi trời biếc sau mưa

Giữa mùa thu khi gió sáng bay vừa

Lùa thanh sắc ngẫu nhiên trong áo rộng.


Nếu lá úa trên cành bàng không rụng,

Mà hoa thưa ửng máu quá ngày thường

Nếu vườn nào cây nhãn bỗng ra hương,

Là xuân đó. Tôi đợi chờ chi nữa?


Bình minh quá, mỗi khi tình lại hứa,

Xuân ơi xuân vĩnh viễn giữa lòng ta

Khi những em gặp gỡ giữa đường qua

Ngừng mắt lại, để trao cười, bỡ ngỡ.


Ấy là máu báo tin lòng sắp nở

Thêm một phen, tuy đã mấy lần tàn.

Ấy là hồn giăng rộng khắp không gian

Để đánh lưới những duyên hờ mới mẻ?


Ấy những cánh chuyển trong lòng nhẹ nhẹ

Nghe xôn xao rờn rợn đến hay hay…

Ấy là thư hồi hộp đón trong tay

Ấy dư âm giọng nói đã lâu ngày


Một sớm tim bỗng dịu dàng đồng vọng…

Miễn trời sáng, mà lòng ta dợn sóng,

Thế là xuân. Hà tất đủ chim, hoa?

Kể chi mùa, thời tiết, với niên hoa,

Tình không tuổi, và xuân không ngày tháng

1939

Rượu xuân

(Nguyễn Bính)


Cao tay nâng chén rượu hồng

Mừng em: Em sắp lấy chồng xuân nay.

Uống đi. Em uống cho say

Để trong mơ sống những ngày xuân qua.


Đây tình duyên của đôi ta

Đến đây là... đến đây là... là thôi!

Em đi dệt mộng cùng người

Lẻ loi chỉ một góc trời riêng anh.


Xuân tím

(Hồ Thi Ca)


Mực tím dễ thương áo trắng ai

Đừng đem mây xuống vắng chân trời

Em đi một bước ta dừng lại

Nghe tím dọc đường, cỏ non phơi.


Con chim chưa ngủ hót tím chiều

Ta như mây khói tím liêu xiêu

Em ôm mực Tím trên đường Tím

Mực Tím bao dòng nhớ bấy nhiêu.


Đem Tím về cho nhớ tháng giêng

Một áo trắng em phất mùa lên

Lưỡi trăng tím biếc bên trời mọc

Nhuộm em một chút, tím rất riêng.


Xuân đôi ta

(Hồ Dzếnh)


Em trở về đây, đáp lại lời

Anh từng buông gọi giữa xa xôi.

Nghìn trùng non nước đìu hiu nhớ,

Đã vọng hồn anh đến cuối trời.


Anh đã chờ và cây đã xanh,

Lừng mùa bay dậy tiếng mây thanh,

Em về, mắt đẹp ngời như thuở

Em chửa theo chồng, vẫn mến anh.


Anh đợi chờ em suốt bấy lâu,

Nhủ thầm: xuân thắm chả phai đâu,

Một khi xuân thắm là mong nhớ,

Và cả thiên thu: vĩnh viễn sầu!


Áo em sáng dệt trời xuân gấm,

Sông cũ, nguồn xưa rộn rã về...

Ngõ hạnh, mấy mùa quên nét thắm

Nở bừng, khi thoáng bóng hoa lê.


Em đã về đây, em vẫn nguyên

Như ngày trăng nước chớm tơ duyên

Bao năm xa cách, đi chưa nhạt

Màu tóc sông thu, ánh mắt huyền.


Anh hát mừng em khắp thế gian,

Trập trùng mây núi tiếng ngân vang,

Thơ yêu khôn ngớt trong thiên hạ,

Và cả non sông rợn sóng đàn.


Mời em ngồi lại bến sông xanh,

Mây cũ muôn năm chiếu dáng lành.

Ta viết lòng ta cho hậu thế,

Đọc hoài không chán: Em và Anh!

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác