Chùm thơ viết nhân Ngày Thương binh Liệt sĩ

(Tổ Quốc) - Kỷ niệm 70 năm Ngày Thương binh Liệt sĩ (27/7/1947-27/7/2017), chúng tôi xin giới thiệu chùm thơ của các tác giả như một lời tri ân những người đã dành trọn cả cuộc đời mình cho sự nghiệp xây dựng, bảo vệ non sông, đất nước.

Bùi Kim Anh

nhà lao cây dừa

 

cỏ chẳng mọc nơi

cọc sắt đã nện chặt vào đất

đinh sắt đã găm chặt vào cẳng xương đen đúa

gai lồng gai tứa thịt da người

nắng bốn bề tạt gió biển ra khơi

hơi biển ướp những bóng hồn phảng phất

 

và lịch sử chẳng rời đâu năm tháng

bóng cây dừa đè nặng dãy nhà lao

đang dựng lại trên nền khô vệt máu

những mảng tường tôn sáng nắng

những mảng tường tôn không thấm trận đòn thù

 

dấu xương khô đảo giữ dấu con người

ba tấc đất còn gì

bới sâu ký ức

xếp tàn khốc và hận thù bày trong ô kính

chẳng có mô hình nào tạc lại tiếng thét tiếng hô lời trăng trối cháy trong lửa vạc dầu

 

căn nhà là bảo tàng cho hôm nay gặp về quá khứ

ta đi tìm ngoài kia dấu cũ

áp được một phần vào nơi không cỏ mọc

chỉ có sắt tôn và gai sắc

lồng rỗng không dòi dọi một con người

Chùm thơ viết nhân Ngày Thương binh Liệt sĩ - ảnh 1

Dòng người viếng thăm Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Trường Sơn những ngày tháng 7/2017

Nước mắt một đời

 

Mắt mẹ đã nhoà khi nhận tấm huân chương

nỗi đau mất con nhúm đôi tay già cả

mẹ lặng im

vì sự đè nặng  của chuỗi ngày vất vả

hay chờ niềm tự hào thức dậy sau những chịu đựng triền miên                   

 

Nước mắt một đời giờ đã cạn khô

bao lần tiễn con

mẹ chẳng biết ghi lên ngày tháng

vắng con mẹ một mình lụi cụi

chịu âm thầm cùng nước mắt thở than

 

Chút nghĩa tình làng xóm cưu mang

mẹ đón nhận như ơn sâu nghĩa nặng

tiễn con đi

mẹ chịu ngày mưa nắng

bợt mái đầu

còng cõi níu đôi vai

mẹ còn gì cần đâu

tuổi già và căn nhà vắng bóng con trai

 

Mẹ đặt lên bàn thờ tấm huân chương

lẩy bẩy thắp nén nhang cho người con liệt sĩ

mẹ lặng im

khép sự cô đơn

che cơm lạnh mới về

 

Hoàng Minh Đức

Gặp bạn ở nghĩa trang Trường Sơn

 

Chúng tôi về thăm chiến trường xưa

Gặp lại bạn mình nơi nghĩa trang liệt sỹ

Bốn bảy năm, ngày đi đánh Mỹ

Bạn tôi không về nằm lại nơi đây

 

Trời Trường Sơn bảng lảng mây bay

Rừng Trường Sơn chiều xao xác gió

Nơi bạn nằm đất bầm máu đỏ…

Ngày họp lớp trống một chỗ ngồi

 

Bạn tôi chưa đến tuổi hai mươi

Gác bút nghiên lên đường giết giặc

Nay chúng tôi mái đầu tóc bạc 

Cứ nghẹn ngào nước mắt rưng rưng

 

Bốn bảy năm gặp bạn ở Trường Sơn

Tôi bỗng thấy mình người có lỗi

Đến muộn màng như người có tội

Bạn tôi không kịp thấy hòa bình

 

Trước nghĩa trang ngời sáng, anh linh

Nguyện với linh hồn người đã khuất

Tháng bảy về trái tim quặn thắt

Rừng Trường Sơn còn đó bạn tôi

Chùm thơ viết nhân Ngày Thương binh Liệt sĩ - ảnh 2

Những người phụ nữ của một thời lửa đạn, chiến tranh khốc liệt

Cao Thanh Mai

Mùa thu của mẹ

 

Mấy bận tiễn con nhòe mắt ướt

Mẹ giờ chỉ biết khóc khô thôi

Mây trắng về ngang vương tóc mẹ

Tay nương gậy trúc ngõ nhà quen

Bốn mươi thu lẻ bên thềm vắng

Dõi theo lối cũ ngóng con về.

 

Mấy đứa con trai rồi con gái

Mười mấy xuân xanh đã quân hành

Có đứa trở về trong hương khói

Đứa mãi “rong chơi” biệt tháng ngày

Anh em tụi nó sao tệ quá

Chừng như quên Mẹ tuổi thu phai?

 

Chiều nay lau nốt dòng lệ sót

Mẹ gọi con về trong khói cay

Chờ con biết được bao thu nữa

Mẹ khép khoảng trời một ước mơ:

Mâm cơm có đủ thằng Út Mót

Ai đặt “Vô Danh” nó lạc bầy?

 

Có nơi đâu trên trái đất nầy

Nghĩa trang từ xã lên hàng tỉnh

Dọc hình chữ S tỏa khói bay?

Bia đá khắc ghi lời son sắt

Đời này nợ Mẹ đức hy sinh

Kính dâng lên Mẹ vòng bất tử

Tổ quốc trường tồn từ Mẹ

Mẹ ơi!

 

 

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác