Chùm thơ về Quê hương

Nhớ con sông quê hương

(Tế Hanh)

 

Quê hương tôi có con sông xanh biếc

Nước gương trong soi tóc những hàng tre

Chùm thơ về Quê hương - ảnh 1Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè

Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng

Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng

Giữ bao nhiêu kỉ niệm của dòng trôi

Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi

Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê hương sông của tuổi trẻ

Sông của Miền Nam nước Việt thân yêu

 

Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu

Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy

Bạn bè tôi tụm năm tụm bẩy

Bầy chim non bơi lội trên sông

 

Tôi đưa tay ôm nước vào lòng

Sông mở nước ôm tôi vào dạ

Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả

Kẻ sớm hôm chài lưới bên sông

Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng

Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến

Nhưng lòng tôi như mưa nguồn gió bể

Vẫn trở về lưu luyến bên sông

 

Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc

Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc

Hai tiếng thiêng liêng hai tiếng miền Nam

Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng

Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc

Tôi nhớ cả những người không quen biết

Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây

Bỗng nghe dâng cả nỗi tràn đầy

Hình ảnh con sông quê mát rượi

Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới

Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông

Tình Bắc Nam chung chảy một dòng

Không ghềnh thác nào ngăn cản được

Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mong ước

Tôi sẽ về sông nước của quê hương

Tôi sẽ về sông nước của tình thương.

 

Phù sa sông Hồng

(Thái Thăng Long)

 

Sông Hồng phù sa đỏ

Trôi mãi vào trong tôi

Trôi mãi vào trí nhớ

Trôi mãi vào tuổi thơ

Dập dồn con sóng vỗ

 

Dập dồn mùa nước lên

Một cơn mưa khát thèm

Bao nhiêu là vị ngọt

Tôi lắng nghe chim hót

Trên rặng tre bên sông

Tôi lắng nghe chim hót

Giữa phù sa mênh mông

 

Tôi lăn vào bờ bãi

Tắm giữa dòng phù sa

Dẫu phố phường gần lắm

Để nhớ tuổi thơ qua

Tôi tìm trong phù sa

Bàn chân em đi qua

Từ ngày nào chẳng rõ

Tôi tìm trong phù sa

Tình yêu đầu bỡ ngỡ!

 

Chùm thơ về Quê hương - ảnh 2Tình yêu đầu không quên

Tôi nghe trong sóng vỗ

Phù sa về đêm đêm!

Như thức cùng tôi đấy

Ơi phù sa sông Hồng

Từ ngàn đời đã có

Vẫn thơ ngây bé nhỏ

Vẫn hồng hào tự tin

Vẫn bền bỉ im lìm

 

Căng như dòng sữa mẹ

Lòng tôi thành con trẻ

Phù sa là em đây.

Tràn vào bờ êm nhẹ

Những tinh hoa tháng ngày…

1980

 

Qua vùng quan họ

(Trần Nhật Lam)

 

Người ơi, mở bãi san đồi

Cánh cò mới sải cho trời rộng thêm

Mùa xuân đất thở mầm lên

Tôi nâng ngọn sáo tặng em sớm này

Lúc cao, lúc lả cánh bay

Véo von lòng trúc mà say lòng người.

 

Áo ai bền sắc non tươi

Phải bao chiu chắt trong đời mới thanh?

Bãi kia mía ngọt dâu lành

Phải bao máu thắm cho thành đất ươm?

Bến sao lại gọi bến Thương

Non sao non cội em thường ngóng theo?

 

Lăn hoài hòn đá chẳng rêu

Câu ca hát mãi trong veo giếng làng

Như câu ngọc đáp câu vàng

Như trời với nước dịu dàng nhìn nhau

Như đèn hiểu hết đêm thâu

Như em biết dải sông Cầu đợi anh.

 

Người ơi, bao cánh đồng xanh

Ươm nên câu hát cho anh nhớ mình.

 

Quê ngoại

(Nguyễn Thị Mai)

 

Quê ngoại lùi vào cổ tích

Khi con bước chân sang đò

Và rồi từ ngày mẹ mất

Đường về xa lắc xa lơ…

 

Chùm thơ về Quê hương - ảnh 3Quê ngoại có hoa tầm xuân

Nở thầm thơm bên  bể nước

Sáng ra con rón bước chân

Hoa cau vãi như gạo nếp

 

Bấy giờ cứ độ giêng hai

Đồng đầy rau sam rau muối

Con đi hái lá tập tàng

Chiều xuống khản lời mẹ gọi

 

Sông trong khô gầy mùa cạn

Khoai khô xanh mướt bãi làng

Nón trắng sang đò ngày chợ

Tiếng cười bến nước râm ran

 

Quê ngoại lâu không về được

Vẫn thương các cậu, các dì

Thương hoa trắng như gạo vãi

Bước người có nhẹ chân đi…

 

Chợ quê

(Dương Thuý Mỹ)

 

Chợ quê đã ngắn dọc hành

Đã gầy quả mướp lại xanh trái đào

Mớ cần cắt vội ngoài ao

Giỏ tha tép nhảy, lào rào giữa phiên

Lọ kẹo bột, miếng đường phên

Con gà sống cưỡng gáy trên nắp lồng

Chợ quê đã bé múi bòng

Già đanh mớ cải, cỗ lòng lại ôi

Chợ quê bánh đúc bẻ đôi

Mắm tôm quệt ngược đợi người chơi sang

Chùm thơ về Quê hương - ảnh 4Khoai đầu luống, gái giữa làng

Chợ quê đội thúng bưng sàng ngả nong

Lời quê thật đến đáy lòng

Lành như cây lúa tròn bông tháng mười

 

Cơm ăn mẻ bát xứ người

Vẫn canh cánh một góc trời chợ quê…

 

Hội làng

(Hoàng Minh Tường)

 

Làng của tôi như muôn vạn làng quê

Với mái đình và cánh đồng cò bay mỏi cánh

Câu hò “huầy dô” nặng sương khuya ướt đẫm

“Ăn cơm bằng đèn” hát dưới đêm trăng.

 

Làng của tôi mang hồn vía cha ông

Rực rỡ thành hoàng những người mở đất

Cồn Án, cồn Nghiên, cồn Đàn, cồn Bút…

Nhắc đến tên đã hoá thành văn.

 

Vang vọng trong ta thậm thịch tiếng trống đồng

Mặt trời Đông Sơn lên từ làng cổ

Đằm thắm, dịu dàng những cô thôn nữ

Múa điệu “Lên chùa…” cho tôi ngẩn ngơ.

 

Mưa của trời giăng mắc dây tơ

Gọi đất sinh sôi kết màu xanh hoa trái

Cho người tới người mở rộng lòng nhân ái

Nghĩa rách lành đùm bọc yêu thương.

 

Cây trong vườn lặng lẽ toả hương thơm

Người làng quê rất hiền, rất thật

Họ là mẹ, là cha, bà con thân thuộc…

Dẫu chưa hết nghèo mà giàu đức nghĩa nhân.

 

Cứ giêng hai chân dục bước chân

Về với hội làng trống dong, cờ mở

Làng của tôi mang dáng hình xứ sở

Về với hội làng ta hiểu mình hơn.

 

Quê hương

(Giang Nam)

 

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường

Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ

“Ai bảo chăn trâu là khổ”

Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao.

Những ngày trốn học

Chùm thơ về Quê hương - ảnh 5Ðuổi bướm cầu ao

Mẹ bắt được...

Chưa đánh roi nào đã khóc!

Có cô bé nhà bên

Nhìn tôi cười khúc khích...

 

Cách mạng bùng lên

Rồi kháng chiến trường kỳ

Quê tôi đầy bóng giặc

Từ biệt mẹ, tôi đi

Cô bé nhà bên (có ai ngờ!)

Cũng vào du kích

Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích

Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi!)

Giữa cuộc hành quân không nói được một lời

Ðơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại

Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi...

 

Hòa bình tôi trở về đây

Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày

Lại gặp em

Thẹn thùng nép sau cánh cửa

Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ

Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)

Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi

Em để yên trong tay tôi nóng bỏng...

 

Hôm nay nhận được tin em

Không tin được dù đó là sự thật

Giặc bắn em rồi, quăng mất xác

Chỉ vì em là du kích, em ơi!

Ðau xé lòng anh, chết nửa con người!

 

Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm

Có những ngày trốn học bị đòn, roi

Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất

Có một phần xương thịt của em tôi.

1960

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác