Chùm thơ nhân ngày Nhà giáo Việt Nam

Các tác giả


Chu
Thị Linh Quang

Gửi các em học sinh thân yêu

 

Kỳ lạ chưa khi nhìn các em cười

Cô quên hết những giận, buồn, mệt nhọc

Và tình yêu vẫn nở hoa trong gai góc!

Các em là: Lẽ sống của cô!

 

Giờ học cuối

Thân yêu tặng các em học sinh

 

Giờ học cuối tiếng ve kêu dóng dả

Kéo con tàu tuổi thơ đi qua

Tôi đứng lại bên bờ quá khứ

Mái trường thân yêu xa dần... xa dần ...

 

Giờ học cuối sáng bừng những ô cửa

Chùm phượng soi rực rỡ mặt hồ

Mây trắng bay nhởn nhơ trên thành Cổ

Mùa đông nào hương hoa Sữa ngẩn ngơ?

 

Mái trường ơi xin một lần trở lại

Bên bạn bè bên đàn em yêu thương

Cánh cổng xanh và con đường vàng nắng

Tiếng cười reo đầy ắp cả sân trường!

 

Cho tôi quên phút ngập ngừng ánh mắt

Cho tôi quên giờ trốn học lang thang,

Cho tôi quên tối đội mưa đi sinh nhật,

Cho tôi quên lời xin lỗi muộn màng ...

 

Giờ học cuối nhoè trang lưu bút

Ánh mắt thầy cô ấm áp biết bao

Và phút chốc những buồn, vui, hờn, tủi...

Bỗng dâng lên thành dòng suối ngọt ngào...

 

Giờ học cuối... bảng đen đứng lặng

Trang sách hồng nhìn cánh chim bay ...

Tiếng còi tàu rời ga đi mãi...

Báo mùa xuân xanh biếc đến từng ngày...

 

Thanh Ứng

Thăm thầy giáo cũ

 

Chúng tôi về thăm thầy không ai báo trước

Tất cả ùa vào như tuổi mười lăm

Thày mặc vội cái áo ngày xưa thầy hay mặc

Cái áo của một thời nghiêm trang

 

Mấy mươi năm vẫn nhà cũ ba gian

Kê hai phía hai cái giường gỗ mộc

Chiếc bàn cao khách ngồi uống nước

Trò đến nhiều, thầy lóng ngóng vào ra

 

Xin thầy lại cho như ngày xưa

Đàn chim xa lâu về tổ

Trong nhà thầy rồi ai cũng có chỗ

Lòng thầy vẫn rộng mênh mông

 

Không ai nghĩ mình đã qua tuổi năm mươi

Không ai nghĩ đến chức quyền đang có

Những học vị, học hàm, tướng, tá

Lại ngồi chung cái chiếu học trò

 

Như mỗi sáng thứ hai thầy dặn dưới cờ

Nhẹ nhàng nhắc những gì trò lầm lỡ

“Các em đừng quên những bạn còn nghèo, còn khó

Những bạn đã xa rồi có trở về đâu!..”

 

Trong lòng tôi, chợt đến, một nỗi đau

Tấm áo bạc của thầy giữa bao nhiêu quyền chức

Giá tất cả lại trở về đi hoc

Được nghe thầy lên lớp buổi đầu tiên …

 

Nguyễn Thị Mai

Thày học cũ

Kính tặng những người thày đã dạy chúng ta

 

Vòng tay làm thước com-pa

Vung đường phấn trắng mở ra địa cầu

Lớp trò đi khắp năm châu

Riêng thày đứng lại bến dâu quê làng

 

Nghiệp đời như chở đò ngang

Nổi chìm con sóng, mênh mang bến bờ

Lặng thầm làm một tứ thơ

Buồn vui khuất nấp giấc mơ cánh buồm

 

Tôi như giọt nước xa nguồn

Òa vào biển cả vui buồn thế nhân

Mải đời cơm áo phù vân

Quên người nối nhịp bước chân cầu kiều

 

Ngày đi bóng nắng xế chiều

Mới lần về sợi dây diều tuổi trăng

Trước thày mái tóc sương giăng

Tôi thành bụi phấn vung văng nhạt mờ

 

Ước chi về thuở học trò

Để tôi xuống lại con đò bến dâu

Để thương yêu lại lần đầu

Mái trường, thày bạn… tình sâu, nghĩa dày

Ơn người gieo hạt ươm cây

Tôi là ai, vẫn trò thày năm xưa.

 

Bùi Kim Anh

Tìm trong bài giảng

 

1. khi tôi đứng ở giữa lớp học với quyển sách giáo khoa và viên phấn trắng

những đứa học trò yên lặng những đứa học trò mải chuyện riêng

tôi đã nói điều mình nghĩ và cả điều chưa nghĩ tới

lũ trẻ ghi mải mê chúng nhận được gì qua lời giảng của tôi

tôi là diễn viên nhập vai rất tồi khi trơn nhẵn từng lời từng chữ khi lạc điệu ngẩn ngơ không nói đủ lời khen chê tưởng có lúc hụt hơi

tôi tìm gì trong bài giảng của tôi bụi phấn trắng xòa bụi phấn tả tơi nét học trò chữ tròn chữ gẫy

tôi đứng chỗ người thày thời gian theo nhịp trống điểm trôi không thể nói lời dài ngắn

tôi đứng mỗi giờ trên bục giảng mài mòn tấm bảng đen bao khuôn mặt học trò đã nhớ và quên vai diễn cả đời chưa một lần đóng nhập

 

 

2. tôi như con đò chở đầy lòng mình lời sách vở và điều mơ ước

em bước vào đò qua dòng sông nước lớn bờ bên này trẻ thơ lên bến kia thành một con người

tôi cúi xuống nhặt cánh phượng rơi chưa lấm bụi chưa nát nhàu bước thời gian dẫm đạp

bao lớp học trò ra đi bao lần phượng thắm cành rũ lá em mang được bao lời của tôi

em có thể nhớ về như gió nhớ về cây em có thể nhớ về như con ong chia bày tìm về tổ cũ

trong ký ức rối ran em có thể trách tôi đã lỡ ép vào khuôn sách vở đo bằng hình mẫu xa vời sản phẩm tinh thần của tôi

 

3. tôi đã cho ra đời bao lớp học sinh chẳng nhớ hết tên tình cờ khi gặp lại

em đấy ư của năm tháng thưở nào

em là ai bài đã chấm lục tung trí nhớ

nhân vật nào trong bài giảng của tôi con người nào đang bước giữa đường đời tôi đã gặp như quen như lạ người chào - kẻ ngoảnh mặt đi

vô tình là thói quen của sự lãng quên vô tình là sự giận hờn của quá khứ

chắc lần ấy tôi không là tấm gương để em soi vào nữa chắc lần ấy tôi không kìm lời mắng mỏ chắc lần ấy...

tôi nói gì trong vai diễn của tôi?

 

4. thời gian chỉ còn mấy đốt thôi mặt trống nhăn tiếng trống trường bùng bục

cây phượng già cháy đỏ lần hoa mới cảm xúc lê trên đường mòn cặp kính dày lên con số

tôi dập mình vào khuôn mẫu đã in

lũ trẻ ngước lên ngơ ngác kiếm tìm

 

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác