Chùm thơ của nhà thơ Dư Thị Hoàn

 

1. Khai bút

 

Xuân lại về - sứ giả của thời gian, mỗi năm một lần đến gõ cửa, khiến vạn vật phù sinh trên trái đất vừa quan trọng vừa không quan trọng nữa.

Chỉ có thời gian, là đủ kích cỡ để ngạo mạn. Cũng chỉ có lịch sử loài người mới liều lĩnh để giải tán tính khí ngạo mạn kia.

Lịch sử ư, mỗi chúng ta đây, vừa đan bện ra nó, vừa bị nó sàng sẩy. Chạy trốn sao, chạy đua sao, chỉ xin đừng gục ngã.

Một khi tên cúng cơm của ta, bị vướng mắc trên cái dần sàng vô biên ấy. Có nghĩa là ta đã lộ diện, đừng mong rằng thời gian sẽ buông tha.

Xuân lại về, chi bằng tĩnh toạ nhấp một chén trà đầu năm - giao hoà linh khí của núi sông, u hương của thảo mộc. Chi bằng dọn sạch khoang lòng cho điệu nhạc thả nhịp... và ta khai bút.

Cũng may mà còn bút hứng để các nhà thơ ngẩn ngơ...  mỗi độ xuân về...

 

2. Cuồng nhân ca     

Mặt trời

chỉ để

nô giỡn

tôi sinh ra

trên đu quay

bốn mùa

mụ gió ru

bằng sấm sét

bằng mưa

 

* * *

 

mảnh trăng

kia

lành như mụn vá

khâu hồn

say

tơi tả

mộng hành

vào đêm

 

* * *

 

còn các vì sao

đăng quang

 

làm huyên náo

dải ngân hà

đục ngầu tinh thể

mơ mộng

khát khao

 

* * *

 

mệt nhoài

đuổi theo

tôi vấp ngã

đốm lửa

nhẩy nhót

cười

trên bãi tha ma.

Chùm thơ của nhà thơ Dư Thị Hoàn  - ảnh 1


3. -  ơ này,  thời gian

 

Sẽ đến lúc

Ta bận tâm về người

Như bận tâm

Khi cài cửa bấm khoá

Nhưng bây giờ thì chưa

 

Và rồi đến lúc

Người bận tâm về ta

Đứa con hoang

Người trót sinh nở

Nhưng bây giờ thì chưa

 

Không đâu, không đâu

Người đào huyệt mả

Chôn tiếng khóc của ta

Chôn tiếng cười của ta

Chôn hơi hướng của ta mà

 

Ta biết đấy

Người biết đấy

Nhưng bây giờ thì chưa.

 

4. Vô đề  (2)

 

Con thiêu thân lao vào trang viết

Tìm luồng sáng ở kẽ chữ chân câu?

 

Phu khuân chữ băn khoăn về đoạn kết

Đoạn không kết nổi vì nỗi băn khoăn

 

Những ngón tay theo thói quen

                        miết miết lên trang giấy

 

Con thiêu thân chết

bởi thói quen

Rất bình thường của ngón tay.

 

5. Gửi mùa hạ

 

Hai chiếc thìa bé xíu, khuấy động hai tách ca fé, mặt hồ Xuân Hương không gợn sóng. Anh thấy không, chúng mình giống nhau cả mùi thơm từ bước lỡ đầu tiên, em không dám trối, ta giống nhau...

Cung điện triều vua cuối trên đỉnh đồi phủ màu biến thiên, rêu lầu vọng nguyệt. Bây giờ tháng mấy rồi mà lầu hoàng hậu vẫn buồn phương trời để ngỏ, in hình gió, lộng vàng son quá khứ ...

Khúc quanh đường thông lưu luyến gót hài ai nhỉ? Trịnh công bay và Khánh ly xa, giông bão kết tủa buổi chiều Cung tơ ấy, ngự lưng chừng đồi hú gọi... Mã cô nương* ngồi như cung cấm, so giây đàn kiêu căng.

Hình như không gian mời gọi, anh đung đưa hát, lời hát không bay, vì anh không say, vì em không lay, vì nguời đã từng hát rất hay, vào một đêm khai ngộ trên cõi vô minh này!

Người họa sĩ ngồi bên gom nỗi vô vọng vào ký họa, nét chấm phá vương giả dưới quầng sáng lờ mờ, em và anh hai cây sầu thắp đêm...

Con ngựa quả là loài không tỉnh táo, kéo cỗ xe dụ chúng mình vào thung lũng mờ ảo. Xa xa một đôi trai gái thả cặp chân xuống hồ khua ráng đỏ, một vat chiều im vó ngựa, nắng xế hoàng hôn như mũi khoan vào lòng thung lũng - Tình yêu.  Anh nói: muộn rồi, ta về thôi! Em vâng: muộn rồi...

Sương Đà lạt quyến rũ một nhi nữ mắt còn vời vợi... không mau tan. 

 

Sài Gòn 6/2006

------------------------

* Mã Xuân Giang, chủ quán cafe CUNG TƠ CHIỀU nổi tiếng ở Đà lạt

 

6 . Vi vu

 

Hà Nội

Mùa thu rồi nhỉ

Yểu điệu đài các mà làm gì

Chẳng hẹn vàng lá vẫn rơi

Thả mình đi em

Gương soi...

 

Màu tím của ngày hôm qua

Màu hồng ngày hôm kia

Và màu trắng trong ngày xưa nữa

Bội mùa hư không...

 

Khâu lại chiếc ba lô chưa kịp rũ bụi

- ừ , em đi

Lại một hành trình không chú thích

Thân gái dặm trường

Mùa nào mà chẳng hư không.

 

7. Hoá công

 

Mượn xác càn khôn

Vi hành trên cõi

Sáu mươi tư quẻ

Gieo xuống trần gian

Sinh sự

Mà thản nhiên

Đến nỗi

Chỉ loài người đổ lỗi cho nhau.

 

8. Thiền  xứ

 

Vòm trời có một lỗ thủng

Thiền quang rơi xuống

Phật đài trên cao

Em quy y giữa toà tam bảo

 

Ngoài kia ai thỉnh chuông

Em

 trong lòng gõ mõ

Nam

Nam

Tiếng côn trùng vẫy gọi

Nam

Nam

 

Từ lỗ thủng thiên đường.

 

9. Vào giờ mật ngọt


Thiền định xong, trời vẫn chưa ló sáng. Ngoài cửa kính sương dày đặc, ngày hôm nay chắc là nắng to. Tiết trời đang mùa đông cơ mà, lạ.

Bản nhạc thiền Stillness đã làm phận sự đến nốt cuối cùng. Mở cánh cửa sổ ra phía Linh Đàm, mặt hồ đang bốc hơi, lạnh giá làm mờ hết các ngọn đèn đường. Giờ này, người ta đang ngủ ngon trong nệm ấm, chỉ có các linh hồn đang lang thang.

Một cái ấn nút tật nguyền, như cơn nghiền không cưỡng nổi, bản nhạc Stillness quay lại từ đầu. Không biết sẽ còn quay lại bao nhiêu lần như thế nữa.

Bám lấy từng nốt thăng giáng, lang thang tận miền tây Ấn Độ. Men theo mùi hương lên đỉnh núi Abu, toạ cho đến khi mặt trời dùng dằng không chịu rơi xuống vực thẳm, sau lưng vằng vặc trăng…

Cuộc hành hương về vương quốc Ánh sáng này như một điểm hẹn của vầng Nhật Nguyệt, chỉ có ở Mahduban.

Một vùng trũng nơi góc khuất của Hà Nội, tại sao gọi là Linh Đàm... Mỗi khi mở cánh cửa sổ là thấy nó ngay trước mắt, nhất là lúc thiền định xong và bản nhạc Stillness vừa tắt. Mặt nước phẳng lì giữa lùm cây đung đưa bao quanh như chiếc nôi bình an - đầm thiêng đấy! Chỉ còn thiếu những cung điện ở thời kỳ Vàng, chỉ còn chờ thiên thần… hạ cánh.

Xoay lại chiếc nhẫn bằng bạc đeo ở ngón giáp út tay phải, mặt nhẫn khảm một chấm điểm đang toả sáng. Một cái rùng mình nhớ lại buổi lễ đính hôn với Người…

Tại sảnh đường Shantivan. Hầu cận của Dadi Janki giữ lấy ngón tay run rẩy, đeo đến chiếc nhẫn thứ tư mới vừa khít, cái cảm giác vừa khít đau đớn và khoái lạc, các tế bào dọc cơ thể như bị xuyên thủng bị xé nát bởi một luồng hào quang. Om Shanti: “Tôi là linh hồn, từ nay, tôi đã thuộc về một chấm sáng…”

Giờ này ở bên kia, các chị em Brahma Kumaris phục sức mầu trắng đang thiền hành quanh vùng hồ Barat, bầy thiên nga đang vỗ cánh khuấy động sương sớm. Cây sáo thiên đường đang nhả mật hoa - Meli ngày hôm nay, Sip BaBa không quên, không bao giờ quên, gửi tới: Các con ngọt ngào, dấu yêu…

Bên này - vùng hồ Linh Đàm, bản nhạc đang nâng niu…  một linh hồn đã thất lạc từ lâu, hay tất thảy linh hồn đều thất lạc…

Tám giờ sáng nay, tôi phải có mặt ở phường công an, để làm thủ tục xin tạm trú và hàng năm có một ngày để gia hạn

                                                   Tại ngôi nhà của mình 605, CT4B...                

                                                                                 Bắc Linh Đàm.

-------------------------------

* Tác giả bài viết này được mời sang Ấn độ dự chương trình “Bình an tâm trí” toàn cầu, do trường Đại học tâm linh quốc tế Brama kumaris tổ chức năm 2006 tại Mahduban - Ấn Độ, thông qua văn phòng trung tâm giáo dục tinh thần ở Hà nội. Chương trình diễn ra trong 7 ngày với các bài giảng tri thức tâm linh, thảo luận và thực hành yoga cùng với các hoạt động tham quan, du lịch, khám phá miền đất cổ đại, huyền bí. Hơn 323 vị khách mời đến từ 50 nước. Việt Nam có 3 đại biểu tham dự (tác giả, ông Trương Hùng và bà Kim Hưng ở Saigon). Sau buổi bế mạc, được phê chuẩn của bà hiệu trưởng Dadi Janki, tác giả tiếp tục ở lại một tháng tham gia khoá học thiền, dành riêng cho đội ngũ Bramin – những hạt ngọc của tri thức tâm linh trong mùa lễ hội Ánh sáng.

 

10.  Có gì quan trọng đâu

 

Có gì quan trọng đâu

Chúng mình cùng lên sân khấu

Môi thâm má thắm

Diễn cho hết một thoáng trần gian

 

Có gì quan trọng đâu

Kịch bản đã dàn cảnh

Cứ thế nhập vai

Sao cho đài từ nằm lòng

 

Có gì quan trọng đâu

Vai Kiều nữ đầy đọa

Vai Tú bà hăm dọa

Vai Sở khanh đào tẩu

Vai Từ hải uy phong...

Khóc cười cho thật đáo để

Rồi lên voi

Rồi ngã ngựa

Mua vui thôi

Mà chắc gì đã được một vài trống canh!

 

Có gì quan trọng đâu

Gột rửa son phấn

Tẩy sạch mày râu

Gỡ bỏ đụn tóc

Lột cởi y trang

Chấm hết!

 

Ta về đằng ta

Người đi đằng người…

 

Có gì quan trọng đâu

Hết vở rồi mà

Sao anh còn ngất ngưởng

Sao em lại hờn dỗi

Sao chị vẫn sụt sùi

Ô hay!

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác