Chùm thơ của Huệ Nguyên


(Toquoc)- Giữa những ngày mưa đọc Phía ngày loang nắng của tác giả Huệ Nguyên, lòng như vui hơn một chút bởi những tình cảm ấm áp toát ra từ tập thơ.

Phía ngày loang nắng là tên tập thơ mới của Huệ Nguyên- Nguyễn Văn Hợp. 41 bài thơ là 41 cung bậc cảm xúc khác nhau của một người với tình yêu thiên nhiên, con người nơi quê hương Đăk Lăk, mảnh đất cao nguyên đỏ phù sa nắng.

Mượn thơ để trải lòng, mượn thơ để tâm sự không phải là cách mới để biểu đạt tâm trạng của nhà thơ. Nhưng có lẽ trong trường hợp này, với Hợp lại là một cách hữu dụng để trải lòng mình với người đọc-người yêu thơ.

Trong khoảng 2 năm trở lại đây, tác giả thường xuyên gửi bài tới trang Văn học Quê nhà và đã trở thành cộng tác viên quen thuộc của bạn đọc. Nhân dịp tác giả mới xuất bản cuốn sách, chúng tôi xin giới thiệu 11 bài thơ được rút ra từ tập thơ này để bạn đọc cùng chia sẻ cảm nhận và vui cùng Huệ Nguyên.

Ban Biên tập

 

TRÔI TRONG BÌNH MINH

 

một sớm trôi cùng bình minh Cao nguyên

những dòng sông sương chảy tràn thung sâu

như mái tóc em mềm mại

đắp lên giấc mơ những vườn cà phê ngái ngủ

đỏ au trái chín

gọi mùa

 

mặt trời chạy thi cùng chuyến xe

lăn lóc đuổi bóng mình trên đất

ướt mèm sương trinh nguyên

vỡ điều khát bỏng

ngày miên man lời mê dụ

xanh!...

 

những vườn cao su uốn mình ôm eo con đường

run rẩy một màu xanh tưới lên tít tắp

ta trôi trong mát lành sương sớm

uống cạn bầu trời trong veo

 

những tia nắng xiên những hàng cao su đan vào nhau

đều đặn sợi chỉ thêu lấp lánh

vỡ ra vạt dã quỳ khiêu khích

vàng mênh mang, mênh mang

 

chiếc xe neo mình vào con đường rừng chênh vênh

cao nguyên neo mình vào bình minh huyền hoặc

ta neo vào ngây dại

trôi trong lời mê say!

24/10/2012

 

KÝ HỌA MÙA ĐÔNG

 

Ngọn gió mùa vắt ngang khung cửa

đánh rơi màu hoa mắc cỡ ven đường

cánh bìm bìm giấu ngày tím ngắt

chẳng nhắc mùa may kịp áo đông

 

Cứ hồn nhiên bước gió lang thang

ký họa cánh đồng nứt nẻ

bơi trên những đóa dã quỳ chớm nở

bung nỗi khát khao cháy hết tuổi mình

 

Nắng vàng ruộm thơm như môi em

rót ngày vào miên man nỗi nhớ

những con đường khoác chiếc áo màu bụi đỏ

quấn quýt lời bazan

 

Có một mùa đông cao nguyên trong anh

núi đắp chăn sương ngủ ngày chưa thức dậy

đã đôi lần anh trôi trong buổi chợ phiên

người giáp mặt người nhìn nhau chẳng thấy

mà ngọt ngào tiếng rao

 

Anh neo mình vào chiều thẳm sâu

         mắc phải cánh chim tha bình yên gọi bầy ríu rít

vòng tay vỡ điều đói khát

mây chiều ai gối cùng anh?

14/10/2012

 

BƯỚC CHÂN VẪN THỨC

 

những bước chân đi rách đêm, mòn ngày

thơm hơi sương, đá sỏi

lấm sóng, bụi nhòa

bước ra từ huyền thoại

bốn ngàn năm trĩu nặng hình hài

 

tôi sinh ra từ bước chân xuyên thời gian

hằn vết Bạch Đằng, Chi Lăng, Rạch Gầm sóng vỡ

trong giấc san hô tôi mê ngủ

hòn cuội gồng mình giữ ban mai

dự báo ngày biển lộng

tôi thức trong bước chân Âu Cơ mở đất

trỗi nhịp làng sinh sôi

chân mây rộn ràng phố xá

 

tiếng bước chân chảy tràn khứu giác

có vị mặn giọt mồ hôi và phèn chua lấm bùn đời mẹ

chang chang rám nắng lưng ngày

có vết thương chẻ dọc bàn chân cha lưỡi cày chệch đường cơn đói

dẻo thơm hạt gạo

thơm cả những giấc mơ mọc đầy tuổi tôi

 

ngày vỡ ngọt lành tiếng trẻ

vắt trong giọng chim

mướt xanh chồi nụ

mơn mởn mọc những mùa - ngày - tháng - năm tươi màu mới

những bước chân vọng lời…

01/3/2013

 

DỰ CẢM NGÀY THÁNG BẢY

 

Những cơn mưa chạy qua ngày thay áo

chẳng giặt nổi vết buồn

mé lòng con ố mùa trăn trở

những con chữ chạm vào tháng bảy

run run cọng cỏ nguyện cầu!

 

cố níu vào vạt áo thời gian

gói sắc hồng vội nhạt

nhưng chẳng thể cầm giọt ngày chợt tắt

chiều úa trên ngón tay không giữ nổi tuổi mình

 

con phác họa một ngôi nhà rất đỗi bình thường

mẹ đeo kính xâu kim may áo

cha nhấp tách trà khề khà chuyện con thằng út bi bô tập nói đến mắc cười

 

bởi không thể vượt qua những hạn định cuộc đời

con thèm một giây ánh mắt cha ấm từng bước chân bầm vết ngã

những đọt buồn mọc đầy ngày tháng bảy

câu thơ con côi cút ngõ về!

22/7/2013

 

NỖI BUỒN KHÔNG TUỔI

 

A mí gùi cái nghèo lên rẫy

vẹo xiêu ngày nắng

hạt bắp giấu vào lo toan

hát ru mùa vụ

ký họa bước chân chai nẻ sườn đồi

mơ những hạt mầm ngát xanh như giấc mơ con trẻ

 

Ama mắc tuổi mình lên nếp nhăn mẫu hệ

buốt lòng ngọn gió đi hoang

chiều cúi mặt khâm liệm cánh rừng già tức tưởi

những cánh cung ngủ mê trong lời khan huyền thoại

đường ong bay lạc phía kỉ niệm buồn

 

sông trơ đáy trừng trừng xoáy hận

bầy dã thú soi bóng mình hóa thạch

Yang cạn khô nước mắt*

lầm lũi đi vào lời ru

 

ai tạc nỗi ăn năn trong ánh mắt trẻ thơ

lấm láp những mùa bùn đất?

28/10/2012

* Yang: Thần (Thần núi, thần sông…)

 

TRỞ GIẤC NGÀY TUỔI DẠI

 

vết sẹo ngã trâu gọi tôi băng qua cánh đồng tuổi dại

mùi cá nướng sém chiều

gai kí ức cào rách ngực

những quả trứng cò, trứng cuốc lặng im

 

ngủ trong một góc tôi bãi sậy xanh um

đám trẻ trốn tìm quên đàn bò gặm ngày dở miệng

sào lúa chúng nhởn nha gặm hết

nhát roi cha quất lằn mông giờ vẫn đau

 

thuở tắm truồng lấm cả tuổi thơ tôi

cáu bám vào thời gian chảy ngược

tôi chảy vào dòng sông dòng sông chảy vào tuổi nhớ

những con ốc con cua lội vào giấc mơ

 

thời gian khép những cánh cửa hồn nhiên

sấp ngửa cuộc áo cơm mòn ngày chữ

những lâu đài tôi xây bằng viên gạch cám dỗ

bít cõi tôi lối về

 

vết sẹo ngã trâu một ngày trở giấc

rủ rỉ thứ ngôn từ lặng câm

22/2/2013

 

MÒN NGÀY

 

câu chữ ngủ mê trong vành nôi vô cảm

con ru ngày mòn rỗng

thứ ngôn từ lặng câm

 

mẹ lội qua dòng ký ức con

lặng lẽ vết phèn lấm màu năm tháng

vệt bùn ruộng sâu bỗng thơm đến lạ

trổ nhánh mùa dậy hương

 

cái nghèo vắt qua cơn sốt nửa đêm

tiếng rỉ rên sờn rách màu cổ tích

ngày lại trong hơn tiếng cười của mẹ

đồng chiều nhòa gió dáng già nua..

 

con lật luống cày ngôn ngữ cằn khô

chẳng thể trồng nổi câu thơ trên mảnh vườn tuổi mẹ

ngày cứ mòn như con chữ

câm lặng từng nếp nhăn

3/3/2013

 

MẶC NIỆM RỪNG GIÀ

 

Chiều lầm lũi

đổ bóng lên nỗi buồn

Kơ nia bưng mặt khóc

miên man niềm cút côi

mặc niệm rừng trong bao tử bầy quỷ đói

 

nỗi cô đơn dài như ngọn gió

chạy dọc thung sâu

vắt ngang những cánh rừng trơ trụi

bạc lời bazan

Prơtôx bỏ ngày đi hoang*

bầy hươu, nai ngủ quên bên suối khát

hồn voi theo làn khói

ôm vết thương đại ngàn

                    lang thang…

 

trăm sắc hoa rừng quên mùa không nở

cánh Pơ lang nhức nhối giấc mơ nào

chiều đổ bóng lên vành tang

run run lời Kơ nia hấp hối

 

nhát búa thời gian găm vết sạn chai hồn người

31/10/2012

* Một loài chim ở Tây Nguyên

 

MÙA THƠM NHỮNG CÁNH TAY GẦY

 

chiều vắt trên ngọn khoai nước

tiếng nhái gọi bầy gặm nắng

con chuồn ngô chở giấc mơ tôi thơm lựng cánh đồng…

 

rót mình vào những nhộn nhịp mùa màng

tôi nghe giọt mồ hôi rụng từ gò má chị ngân nga hát ngày

                                           nắng rạm  

những bông lúa vàng au uốn mình quấn những bàn tay gọi anh

                         quảy mùa qua nhọc nhằn nông vụ        

                                           

để cái cười tỏa hương

mẹ lội ngang chiều đôi chân sờn rách vết bùn

gấu quần ống cao ống thấp

mùa ngát thơm từ đôi bàn tay chai sạm

còn thương lưỡi hái lưỡi liềm

 

chiếc nón mê cha đội tuột vành

che ngang đời khốn khó

bóng già nua hắt lên từng gồi* lúa

cha gom những đói no oằn quang gánh quảy về…

16/8/2013

* Gồi: nắm lúa được gộp lại sau vài lần cắt

 

MÙA BỤI

(Viết trong những ngày mùa khô Cao nguyên gió bụi)

 

gió xé toạc cánh đồng lấm tấm mạ non

chảy trong mắt ngày lời bụi

ngủ thiếp trên râu tóc

hạt bazan mặn mòi

 

những con đường bỏng chân cát mịn

chạy vào giấc mơ

ngân nga điều hồn nhiên con trẻ

những cậu nhóc giấu tuổi thơ

vốc cát ném vào mênh mông

cười cợt

nụ cười mởn chồi non thức giấc

dáng mẹ vẹo xiêu bước ngày

nhòa gió cát

cấy câu thơ tôi trong giọt mồ hôi

mơ sắc vàng tưới lên mùa vụ

 

cánh dã quỳ thức trong màu bụi

gọi ngày miên man

16/11/2012

 

NỞ TỪ BÀN TAY MẸ

 

nhòa gánh rau trong sương

phiên chợ cuối năm mẹ quẩy niêm vui, nỗi buồn nơi

                                nóc quê nghèo khó

những nhọc nhằn yêu bàn tay mẹ

nhăn nhúm nếp đời con

chợ quê run màu tươi lời su hào, dưa leo, hành lá

tiếng rao gầy như tuổi mẹ

tan vào hư ảo sương giăng

chợ vãn người mẹ quẩy mùa về xóm nhỏ

vàng mai nhuộm cọng nắng ngày

cho mắt trẻ thôi vỡ điều bỏng khát

vị tết ấm nồng từ chái bếp tỏa bay

 

con nghe mùa chảy tràn trong nét cười mãn nguyện

buổi cháu con xum vầy

những nếp nhăn già nua trổ mầm câu thơ con niềm vui chợt vỡ

ấm như lòng mẹ bao dung

 

bàn tay gân guốc nở mùa xuân

trăm hoa ngát hương từ tay mẹ!

7/12/2012

 

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác