Chùm thơ của Hồng Thủy Tiên

Hồng Thủy Tiên

 Phiên bản

 

Người đàn bà ngồi trên bậc cửa trại tế bần

Đau đáu cái nhìn xa xót quá khứ rực rỡ

Một thời danh vọng hào nhoáng, một thời đam mê yêu

Tình yêu đã mang người đàn bà đặt vào tay người đàn ông

Trao gửi số phận hay bước nhầm định mệnh

 

Khi trẻ

Người ta cuồng nhiệt với trái tình vừa hườm chín

Khi già

Là lá úa gió cuốn tàn héo rưng rức khô

Nứt nẻ như cánh đồng hạn

 

Giọt nước mắt tượng hình bốc hơi

Một gánh đa đoan oằn nặng

 

Tay trắng …

 

Tôi đã nhìn thật lâu cái bậc cửa nơi người đàn bà ngồi - hóa tượng sau những trầm luân…

Tôi - hoàn thai sau năm mươi năm một kiếp người

 

Năm mươi năm sau nữa

Thấy bóng mình ngồi trên bậc cửa trại tế bần ngày hôm nay

Như một phiên bản!

 

Đêm

 

Đêm

Con thiêu thân úp mình trên cánh cháy

Căm thù trận mưa khuya

 

Đêm

Đầy cơn say rượu đắng, ngạo nghễ cười, mặt lầm lì đá cuội

Trơ trơ giác quan

 

Đêm

Nước mắt hoá tội đồ

Tình yêu hóa mảnh buồn

Cháy hoang tàn

Hằn sâu vết roi thù tự trút

 

Đêm

Mùi thơm mật mía

Ứ không gian

Bước qua thân xác nhau, đằm sâu, cô đơn đày đọa

 

Và đêm, đêm, đêm

Thấy mình trên đôi cánh cháy - loài thiêu thân

tự sát bằng nước mắt

Lặn vào đêm không tì vết…

 

Thiếu những mảnh cắt vuông trời

 

Tôi muốn bay

Tôi muốn bay

 

Những vuông trời

Mảnh cắt bật máu

Mắt chim sâu

 

Đã lâu

Rất lâu

 

Tôi trở về

Khi thành phố lên đèn

Nơi vệ đường

Cúc trắng ngậm sương

Lặng nhìn

 

Nơi không có mặt trời

Rụng

Xuống đêm

 

Đôi chân mỏi rã rời

Đi qua mùi khói xe, mùi thị thành, mùi của giác quan tự căng mình chống chọi

 

Tôi muốn bay

Tôi muốn bay

 

Có lẽ phải nhắc điều này thêm trăm lần, nghìn lần

Lặp lại

 

Vòng xoay chẳng đủ đầy

Thiếu gương mặt

Thiếu tôi

Thiếu đôi cánh

Và những mảnh cắt vuông trời

Bật máu…

 

Ngày không trở lại

 

Những chùm mây

Với tay

Lơ lửng

Ứa từ sự chịu đựng

Mà thôi không khóc khi hát làm gì

Bản tình ca không làm ủ dột nhạt phai

Và đôi mắt cỏ

Xanh như giấc ngủ dài

Vấp vào triền hoang mang mải miết

Em muốn vùi mặt vào lãng quên

Hãy cứ lặng im và thản nhiên

Lựa chọn nào không đồng nghĩa với đánh đổi

Đôi mắt quay đi chiều gió ủ

Những chùm mây

Cuốn ngày không trở lại

Rưng rưng những gói ghém cuối cùng…

 

Vọng

 

Người tình

Đốm thuốc lập lòe

Hoa hồng thôi nở, ngoảnh mặt về đêm

Thèm thành cơn mê mùa đông ngoài cửa

Bỏ quên em mụ mị mất rồi

 

Người tình

Chẳng ai trả lời vì sao, tại sao

Guitar dở dang, khúc Romance, im bặt từ ngôi nhà gỗ

Hoa trắng mãn khai trên đồi

Chiếc giày rơi bên triền dốc nắng

 

Người tình

Con mèo vẫn cọ vào chân em mỗi sáng

Sẻ chia một thói quen

Không ai nói cho em biết, khi ra đi, anh mang theo điều gì

Sự hồ nghi trong em là có thật

 

Người tình

Mỗi ngày, em không thôi suy nghĩ về chúng mình nhiều năm về trước

Về ngày tháng trước

Giây phút trước

 

Em tự hỏi: cớ gì em đợi

Gọi vọng thinh lặng

Tìm anh …

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác