Chùm thơ của các tác giả

(Tổ Quốc) - Xin giới thiệu thơ của các tác giả: Lê Văn Trường, Phan Ngọc Thường Đoan, Nguyễn Hữu Ngôn và Huy Uyên

Lê Văn Trường

Tình quê

 

Tự bao giờ nỗi nhớ gọi thành tên

Để lòng ta cứ dâng lên khúc hát

Trở về quê hương giữa ngày xôn xao nắng

Từng bước chân đi thỏa khao khát mong chờ

Đất mẹ đây rồi chẳng phải mộng phải mơ

Chiếc cầu đã nối liền bờ thương bờ nhớ

Ta như vạt phù sa mong về bồi bến lở

Bồi những ước mơ còn dang dở bao ngày

Gió bên trời lay khẽ nắng chiều rơi

Từng con đường hàng cây che rợp mát

Hương trái chín đong đưa ngào ngạt

Cho lòng ta thêm dào dạt bao tình

Quê hương muôn đời vẫn bát ngát xanh

Vẫn dang rộng vòng tay như tình mẹ

Mòn gót bôn ba ta trở về tìm lại

Nghe yêu thương chan chứa dậy trong lòng.

(Tạp chí Sông Ba)

Phan Ngọc Thường Đoan

Hư ảo

 

rơi lại phía sau là chiếc lá

rơi lại phía sau là cơn gió

rơi lại phía sau là nỗi nhớ

cày đêm trắng vỡ tung

cám ơn anh đã đến

dẫu không thật thà cũng không là dối trá

dẫu không nồng nàn cũng không là hờ hững

anh đến bằng sự va chạm hư ảo

ngoài kia

mùa thu không còn nữa

hạ cũng không còn nữa

trời chớm đông với chút rét nhẹ môi

nào ai đã nhóm dùm em bếp sưởi

cám ơn sự lặng lẽ của đất trời

để em nghe được trái tim anh nói

cám ơn cả giấc chiêm bao chiều ngắn ngủi

đầy hơi thở đàn ông

cám ơn anh đã độ lượng

hôn trăng đêm vỡ những hạt sương

cành hoa hồng muộn màng dăm lên đất ẩm

mùi hương lạc mất ngỡ ngàng

rơi lại phía sau là nắng vàng

rơi lại phía sau là mùa xuân dịu ngọt

rơi lại phía sau là cơn khát

rơi vào tận cùng là cô độc

và em với tiếng chuông nhà thờ

rơi!

(Tập “Đếm cát”)

Nguyễn Hữu Ngôn

Chợt nghĩ

 

Đất nước hòa bình

Nở rộ trái ngọt hoa thơm

Tuổi trẻ lớn lên

Tự nhiên như khí trời, đất, nước

Thản nhiên vui chơi học hành

Không biết và chẳng bao giờ muốn biết

Gương mặt chiến tranh bạo tàn khốc liệt

Xe tăng đại bác rít gầm

Đạn nổ bom rơi, ngút trời khói lửa

Những người lính đi qua chiến tranh

Bình thản trước nỗi đau buồn vui được mất

Sẵn sàng đối mặt với sự thật

Dẫu vết thương còn nhức nhối đớn đau

Hiểu ngọn nguồn hạnh phúc có tự đâu

Sống nghĩa tình, trước sau

Ơn huệ thẳm sâu, yêu thương biển cả

Như hoa nở trên đá, sen trong bùn rạ

Sống thanh cao sẵn sàng vào trận mới

Vượt gian khổ khó khăn

Cùng đồng đội hát khúc quân hành

Mơ hạnh phúc bên những đứa con yêu

Mơ hạnh phúc mỗi sớm mỗi chiều

Mơ ngôi nhà quanh năm, lửa ấm.

(Tạp chí Xứ Thanh)

Huy Uyên

Mùa thu

 

Ở đó mùa thu chậm về

Những chiếc lá rơi lặng lẽ

Bỏ lại trong vườn nụ cười

Cầm giữ mối tình xa khuất.

 

Giấu kín trái tim

Những bài ca buồn đầu phố

Gió có quay lại  cùng em

Mắt môi buổi chiều sao buồn thế?

 

Thiếp mê đời ai giấc ngủ

Tiễn nhau sân ga cũng buồn

Sông xa mang hoài nỗi nhớ

Đường xưa vội khép bước chân.

 

Đà-Nẵng mấy sắc thu vàng

Những con phố nửa đêm thức ngủ

Mơ xưa dấu vội tháng năm

Em bỏ lại tôi tiếc nhớ.

 

Mắt lá răm bên cửa sổ

Còn đợi thôi khi thu chưa về

Có thả hồn đi hoang

Niềm vui không còn nữa

 

Làm đám tang người bia mộ riêng tôi.

Em có về không để tôi chờ

Ngoài trời mùa thu vàng lá

Con đường xưa đã xóa dấu chân xưa

 

Tôi đưa tay lên trời thầm gọi

Hình như mùa thu ngái ngủ

Bên sông chết hẳn tiếng gọi đò

Từ em đi đám tang thành-phố

Tôi tượng đá ngậm ngùi

Cuộc tình bay mất ...

(Tạp chí Sông Ba)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác