Chùm thơ của các tác giả

Đặng Lợi, Hoàng Thụy Anh, Lê Thanh Hùng

Đặng Lợi

Tổ quốc

 

Tổ quốc là nhà, là quê hương, xứ xở

Là cánh chim yêu bên dãy núi, rặng tre

Là thân thương ấm áp những tiếng gà

Là rét mướt những mùa đông dữ dội

Của kỉ niệm lòng ta vời vợi

Với mẹ, với cha, với vợ, với chồng

Với bè bạn, với tình làng nghĩa xóm

Càng đi xa càng da diết gọi lòng…

 

Những ngày nào có bão có giông

Có lụt lội có xâm lăng đất nước

Là lại thấy sáng bừng lên Tổ quốc

Hiện ra giữa lòng ta quí giá vô ngần

 

Ta sẵn sàng mà chẳng ngại hi sinh

Xông thẳng tới lấy thân làm lá chắn

Làm lũy để che làm thành để chặn

Rất tự nhiên như thế đã ngàn đời

 

Ôi những câu dân ca mẹ hát ru hời

Hòa máu đỏ chảy trong tim trong ngực

Mẹ đã cho ta biết yêu Tổ quốc

Từ những ngày còn bé bỏng đầu tiên

 

Ta lớn lên càng thấy thiêng liêng

Tổ quốc gắn với lòng ta bền chặt

Như tổ tiên mà ta hằng thân thuộc

Ơi mỗi con đường, ngọn núi, dòng sông

 

Tổ quốc cho ta yên ấm vô cùng

Như cá có ao như cây có đất

Ta sung sướng mà dưng dưng nước mắt

Thương chạnh lòng người dân Pa-Lét-Tin

Tổ quốc!

Ôi Tổ quốc!

Ta yêu Người lắm! lắm! Tổ quốc ơi!

Chùm thơ của các tác giả - ảnh 1


Hoàng Thụy Anh

người đàn bà và đêm

 

người đàn bà ngồi gặt đêm

gặt những lời đau chằng chịt trên môi

gặt mãi vẫn chưa đi hết cuộn mong manh

 

người đàn bà ngồi vớt đêm

vớt phận mình

vớt mãi cũng chẳng thể nào ra ngoài cái nhân vị bão bùng được thắp từ muôn kiếp trước

 

người đàn bà treo mình lên vách đêm

thấy bóng mình lặn sâu vào bóng đêm

nghe tiếng thở còm cõi 

nghe buồn đau nứt gầy 

rót xuống bốn mùa 

nhuộm xuống bốn mùa

 

người đàn bà và đêm

chấm đen câm lặng

chấm đen câm 

chấm đen

chấm

 Chùm thơ của các tác giả - ảnh 2
Ảnh minh họa (Internet)


Lê Thanh Hùng

Xuân muộn

 

Rồi thời gian trôi son, lợt phấn

Em sẽ về chấp chới, ngày xưa

Bao nhiêu năm tình, đời lận đận

Thì sá gì đâu chuyện nắng, mưa

 

Bến sông xưa sóng đọng trên đầu

Cơn gió giũ thời gian, tóc rối

Thềm cũ, mưa rơi, bong bóng nổi

Về đâu? Kỷ niệm biết tìm đâu

 

Và em ơi, ngày mai sẽ tới

Xuân muộn mà sao vẫn đắm say

Bờ cỏ biếc khép mình như đợi

Nắng quái, chiều hôm, đổ bóng đầy

 

Ta vẫn tin, tin suốt cuộc đời

Đất nước và tình yêu trẻ mãi

Dẫu dĩ vãng không còn trở lại

Thì vẫn yêu, yêu mãi, em ơi!

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác