Thời gian & nhận thức

Khaly Chàm

mặt trời ban mai như tấm gương ngày mới

tôi nhận ra mình lung linh là một con người

nhìn thấy em bay lên cùng với hương thơm loài hoa

không thể là ảo giác khi sự nảy mầm chiếc lá biếc xanh

 

tôi chợt biết nỗi cô đơn luôn mâu thuẫn biến hình

linh hồn như con chữ trong bài thơ dịu dàng ánh sáng

tôi từng khuỵu gối quỳ khổ hạnh chiêm nghiệm điều răn

sám hối trước bóng mình sau những lần lầm lạc đường mê

 

lặng im nghe trong vuông ngực tiếng thì thầm

lửa bảo rằng: chúng ta cùng với ánh sáng để hiện hữu

nơi chúng ta nắm tay nhau gió mang âm thanh phủ trùm hồi ức

trò chơi nhân gian trốn tìm khi bóng tối là những hố đen

 

hiện tại là giây phút tuyệt vời khi trời đất giao mùa

bầy chim di trú trở về thả xuống niềm tin khải huyền sự sống

chạy tới hình ảnh em tôi ước ao được mọc cánh

bầu trời mùa xuân của chúng ta rạng ngời màu ngọc bích.

(Nguồn: Văn nghệ TP.HCM)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác