Nước vối quê hương

Nguyễn Trọng Định

Đêm rừng già đi nghe mưa rơi

Một mảnh áo tơi che chẳng kín người

Nước chảy qua môi hớp từng ngụm nhỏ

Bỗng nhớ mẹ ngồi bên ấm giỏ

Nước vối đặc nồng ngọt ngào chuyện cũ.

 

Ôi nhớ sao,

Mảnh vườn quê hương ta đó

Cây vối già bạc phếch nắng mưa

Mỗi nhánh mốc gầy đều in dấu tuổi thơ

Tháng năm tới cành chỉ còn thấy nụ

Nụ chín vàng mẹ lấy vào dấm ủ

Hạt khô ròn trong nắng nhỏ xôn xao

Rồi những ngày ngâu tràn chum nước gốc cau

Những tháng rét trải rơm làm ổ ngủ

Bắc ấm nước mưa, con ngồi nhóm lửa

Nụ tích mấy mùa mẹ lại sẻ ra pha

Chén nước ấm nồng ngai ngái vị thuốc ta

Mà nhấp khỏi cứ ngọt hoài đầu lưỡi

Con ủ tay dưới nắp bông nóng hổi

Nghe rì rầm câu chuyện cũ năm nao

Có gà chín cựa, ngựa chín hồng mao

Trận thủy chiến nước dang cuồn cuộn

Cô gái láng giềng sang nghe trộm

Bỗng hỏi dồn:

Sơn Tinh thắng hay không?

Mẹ ơi,

Quê ta đêm nay có nặng hạt mưa dông

Ấm vối đặc chắc vẫn nồng trong giỏ

Tháng năm rồi, vối trong vườn kết nụ

Cô gái láng giềng còn hái giúp mẹ không?

 

Chúng con đi giữa rừng sâu mưa xối

Lòng vẫn ngọt ngào vị nước vối quê hương

Súng chắc trong tay, gạo cuốn bên sườn

Đất nước mình còn đạn thù cày xới

 

Giục giã chúng con nhanh bước trong mưa

Mẹ hãy nói giùm với cô gái tuổi thơ:

- Ta phải thắng Sơn Tinh thuở trước!

Con sẽ về với bao nhiêu hẹn ước

Bên ấm vối nồng kể lại mẹ những chiến công

Thoang thoảng đầu nhà nụ vối đưa hương.

(Nguồn: TC Nhà văn)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác