Những nốt mùa đông

Đinh Vũ Hoàng Nguyên

Quàng khăn đi em...

Tuổi mùa cũ đã dày theo thếp lá

Tiếng khúc khích em cười không tan trong cơn giá

Như nốt vút dương cầm lơ lửng vỡ chùm hoa.

 

Anđecxen- trang sách cũ mở ra

Cô bé bán diêm

Chết đêm mùa đông xứ tuyết.

Giọt nước mắt tuổi thơ anh lau vội quá

Giờ soi mình trong giọt nước mắt em.

 

Cũng một góc mùa đông khi thành phố giăng đêm

Có người đàn bà xếp bóng mình trong tối

Ánh đèn cao áp sáng

Nỗi bẽ bàng lặng thêm.

 

Nghe đi em!

Bài ca người đàn bà hát

Về những tình yêu đàn ông

Mà mới sau đêm chỉ còn tro ấm hổi

Về những lời thề chẳng bao giờ phải gỡ

Khi mảnh lòng ai buộc bởi nhánh mưa

Trong bài ca không có ngày xưa

Và ngày mai là mùa đông kéo cửa.

Nốt nhạc gầy

Nốt nhạc không bay

Nốt nhạc mắc vào trong tóc

 

Người đàn bà tự khi nào… thôi hát

Nốt lặng chúng mình bên khoảng lặng bài ca

Em lau đi!

Giọt long lanh dâng mắt

Trang sách cũ trao em

Que diêm cuối đã chẳng bao giờ tắt

Nhưng em ơi!

chỉ những đốm diêm

có sưởi ấm được không

đời người đàn bà hát?!

 

Nghe mùa đông đi em!

Hàng cây gầy gò rạp mình kéo vĩ

Nốt lá cuối cùng không vọng

tiếng rơi…

(Nguồn: Có một phố vừa đi qua phố)

http://image.phunuonline.com.vn/news/2012/20121101/fckimage/13.jpg

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác