Những điều giản dị

Bằng Việt

Đồi sắn xanh mênh mông

Gió thổi vô tư trong lá

Gió thổi như từ tuổi thơ trở về.

 

Sáng đẹp trời. Ôi những năm đầy nhớ thương,

Ai cũng nghĩ lại đời mình, những khát khao đẹp nhất,

Đi qua bao chiến hào để tìm ra hạnh phúc

Chúng ta nhìn nhau, đôi mắt thương hơn xưa!

 

Anh lại xa em, chẳng kịp một dòng thư

Trong im lặng, tự biết mình chung thủy,

(Cuộc đời lớn, dạy dần ta biết nghĩ,

Chiến tranh đo tầm vóc của tình yêu!)

 

Chúng ta quen nhau, nào có chi nhiều:

Đồng mới gặt. Đời miên man đất rộng

Em đã đến như một mùa gió lộng

Giục lòng anh thao thức tới trăm nơi!

 

Chúng ta tin nhau chỉ một đôi lời

Bình dị lắm trước những ngày khốc liệt

Trước những con đường bom chưa gỡ hết

Những căn nhà mái sụp, tường long

 

Hay trong cơn mưa, thác lũ xô gầm

Tháng Bảy heo may, chuồn chuồn bay đảo

Những đêm trắng, canh bên bờ biển bão

Ngắm ngọn lửa chân trời, biết chỗ sẽ đi qua…

 

Đất nước xôn xao trong ta

Tiếng của máy bơm bên đồng rạ mới

Tiếng trẻ sơ sinh dưới đèn dầu nóng hổi,

Cả tiếng búa choòng, tiếng dệt vải, quay sa,

Tiếng những chồi cây mở mắt ra hoa.

 

Đất nước rì rầm trong ta

Tình yêu mộc với sắc màu chân thật,

Em đã đến cùng anh bằng con đường ngắn nhất

Để rất nhiều suy tưởng nối dài thêm...

 

Anh có bao điều phải nói cùng em

Những điều gắn lo toan cùng đất nước...

Có thể những buồn vui không giống như thuở trước,

Nhưng tình yêu mãi mãi vẫn ban đầu!

 

Ta đi qua cuộc chiến đấu muôn màu,

Những năm tháng cần nhiều can đảm nhất...

Lúc nhìn lại đời nhau, qua khóe mắt

Anh hiểu, vì sao anh biết yêu em!

1968

(Trích từ tập “Tinh hoa thơ Việt”)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác