Nghĩ về thơ

Phạm Trung Dũng

Nắng đã tắt ngày còn chưa hết

Hương vẫn nồng hoa héo từ lâu

Thơ non xanh tóc bạc mái đầu

Thời thơ hết dẫu rằng thơ chưa chết?

 

Bài thơ nhỏ trắng đêm ngồi viết

Nỗi niềm riêng ai biết trao ai?

Khuyết vầng trăng xõa tóc trời Đoài

Gầy ngọn gió mòn vai xứ Hạ.

 

Người say thơ trẻ, già như lá

Mùa lại mùa lả tả rơi bay

Đâu ngày xưa những bài thơ hay

chuyền nhau đọc, chép tay, rồi thuộc?

 

Gương mặt thơ giờ sao gầy guộc

Vết thời gian trầy xước mưu sinh

Thơ hay ư? - Vắt kiệt sức mình.

Thơ phóng khoáng? - “Bút sa gà chết”!

 

Bài thơ nhỏ trắng đêm ngồi viết

Viết xong rồi thơ biết trao ai?

(Trích tập “Đêm hoang tưởng”)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác