Một cánh đồng ống khói

Nhân Hoàng


Vậy là bếp nhà mình đã chẳng còn dùng rơm

Bố mua bếp ga, mẹ nấu đồ ăn trong màu xanh lửa mới

Bữa cơm ngon, canh không còn mùi khói

Mắt mẹ chẳng phải cay, trán đã hết mồ hôi

 

Con về, nấu trong bếp cũ mà nhớ quá mẹ ơi

Sợi rơm vàng nhuộm vàng hơn ngọn lửa

Đợi có nhiều tro, mẹ đùn cho con củ khoai vào giữa

Mẹ cười… vạt áo mùi ruộng đồng lau mặt thằng nhóc lấm lem

 

Rồi rạ rồi rơm… cánh đồng ta chở về đâu mẹ nhỉ?

Một chiều con đi trên đê thấy vắng những chú trâu

Con thả giầy ra, dưới chân êm êm toàn cỏ

Nhớ thời thân trâu gầy

 

Con về đúng thời gian mùa về

Làng thưa tiếng gọi nhau í ới

Vắng hẳn khói chiều, vắng cả mùi lúa mới

Bố nhớ nghề… cứ than thừa thãi chân tay

 

Con lại về… lẽ ra lúa phải chín nặng cây

Bố mẹ bận bán buôn… tập quen cho thời không còn đồng ruộng

Con luống cuống nhìn…

Cánh đồng làng… những ống khói cao

 

Rồi bầy chim sẽ ra sao?

Lũ em con lớn lên… mua mùi ngô khoai bằng tiền giấy

Chăn trâu, thả diều, bắt cá tôm… những trò mà chúng con chơi ngày ngày ấy

Giờ chúng học qua những cuốn sách giáo khoa

 

Ngày đi qua, tháng đi qua, năm đi qua

Mấy lần con về, bố mẹ giận nhau vì tiền nong lệch sổ

Lũ trẻ làng mình lớn lên không biết khổ

Nên biết đua đòi, toàn chơi nhởi… tập hư

 

Mẹ à… con sông làng mình đã sống lại chưa?

Con xa quê, chỉ nghe mùi hôi và màu đen qua từng trang báo

Hình như họ chỉ toàn nói láo

Làng mình hiền hòa, làm gì có chuyện tranh đất, mất của… mại dâm

 

Con lại về… dừng chân nơi từng là cánh đồng làng mà nhớ đến xa xăm

Hình như…

đồng đang khóc…

(Văn nghệ trẻ)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác