Ký ức mắt đen

Nguyễn Trọng Tạo
 

 

Đen và long lanh hai hạt nhãn Hưng Yên 

ngỡ than đá Quảng Ninh cũng không đen và long lanh đến thế 

đen và long lanh đã hớp hồn anh 

18 ngàn năm 

18 vạn năm 

anh không nhớ rõ. 

 

Đập vỡ thuỷ tinh cũng chẳng còn rượu nữa 

đập vỡ tượng người có gặp trái tim yêu? 

anh đập vỡ anh và anh nhìn thấy 

đen và long lanh xa lắc bỗng hiện về... 

 

Không phải đen của đêm tối châu Phi man man cuồng dại 

không phải đen của hố thẳm chiến tranh thủ đoạn điên rồ 

không phải đen của mực Tàu tài hoa thư pháp 

không phải đen của dòng sông con đường phát sáng cơn mơ... 

 

Đen và long lanh hiền dịu dại khờ 

đen lúng liếng dân ca đen ngân nga lễ hội 

hoá đá anh mắt em 18 tuổi 

18 ngàn năm hay 18 vạn năm? 

 

Ông Già Thời Gian ngỡ như chẳng già hơn 

bạc trắng nụ cười tìm anh hỏi nhỏ: 

- đen và long lanh thuở xa ấy đâu rồi? 

 

- Đen và long lanh vẫn lẽo đẽo bên trời 

dẫu anh nằm dưới cỏ 

khi mùa xuân xao xuyến còn tươi!...

Huế, 6.11.2002

(Tâp “Ký ức mắt đen”)

 

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác