Dòng sông cho nỗi nhớ xa quê

Lê Quang Sinh

Lạnh chưa thấu hết đông

toan chuyển vàng sang hạ!...

Anh mang hứng khởi của mùa xuân

chở vào trong nõn lá.

 

Mộc mạc và ngang tàng

anh là câu hò lý giải một dòng sông!

Là khói biếc,

cho mùa thu đến tựa.

 

Lắng cô tịch, rào rào lộc nhựa

gạn nắng mưa làm minh triết cho ngày!

Anh là rượu chum moi lên từ ruộng đất

kết vòng trầm tụ lõi thân cây!

 

Sống bao dung anh thành gã thợ cày

đem phóng khoáng ươm mầm xanh kiêu hãnh

Anh là dòng sông cho nỗi nhớ xa quê

là tiếng gà trưa xao xác lối về

(TC Cửa Việt)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác