Đi trong đêm mưa Huế

Thanh Quế

Mưa liên miên hàng triệu ngón tay gõ lên

thanh sắt cầu Tràng Tiền

tí tách trên những con đường nhựa

sông Hương xanh đã đục mờ màu sữa

tôi đi

khắp cả người mưa xối

như một kẻ say sưa đi tìm cái mới

nhưng tôi đâu có phải thi nhân

tôi chỉ là đứa con xa thành phố lâu ngày trở lại

tôi nhìn những hàng cây

những ghế đá công viên,

những con cóc đang phun nước

những chiếc cầu những ngôi nhà khi mờ khi tỏ

dưới lan can hè phố

những đôi trai gái bước êm

tôi không nhớ mình đi trên con đường nào nữa

một người con gái áo trắng đi qua như vệt sáng dài

lòng tôi nghe như say

ôi đêm nay

đêm mùa mưa như cho tôi được sống lại buổi đầu

thành phố trong ký ức tôi thương thương nhớ nhớ

và bỗng thấy tâm hồn mình trong trẻo quá

tôi không muốn vào nhà ai và tìm một người nào

mặc cho cơn mưa đưa tôi đi đâu đến đâu

để tôi được đẫm mình trong một niềm vui,

một khúc nhạc muôn đời của thiên nhiên ban tặng

bởi tôi đã lội trong bùn,

đi trong bao cơn mưa chiến khu với bao trận đánh

để có ngày giải phóng

tôi trở về dầm mưa như một đứa trẻ thơ

dù cuộc đời tôi có ngắn

tôi sẽ yêu đến chết thành phố này

yêu những giọt mưa trên thanh sắt cầu Tràng Tiền gõ nhịp.

Huế 9/1975

(TC Thơ)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác