Đất quê

Nguyễn Huy Hoàng

Tôi dừng bước bên chiếc cầu cũ kỹ

Sau bao năm trở lại bến sông làng

Qua bồi lở, qua vơi đầy khó nhọc

Vẫn bền lòng, cố giữ kiếp xanh trong

 

Bâng khuâng nghe hơi thở ruộng đồng

Tháng mười một, loang gió chiều se lạnh

Gió hun hút dọc luống cày thăm thẳm

Gợi mãi về cái đói chuỗi ngày xưa

 

Tuổi thơ nào trôi nổi giữa cơn mưa

Bong bóng vỡ trắng trời ngày giáp hạt

Khóm lúa nổi vật vờ, củ khoai trôi dạt

Như vận may tìm đến cánh tay gầy

 

Tấm áo sang đông, lưng bát cơm đầy

Thành mơ ước của một thời trẻ nhỏ

Bát cơm cúng thắp hương người quá cố

Ở quê tôi cũng độn sắn một thời!

 

Chân ruộng khô không nuôi nổi con người

Đến chim sẻ cũng bay về xứ khác

Chỉ người dân sinh ra cùng với đất

Là chung thân gắn với lũy tre làng

 

Hết đời ông, đời bố, lại đời con

Vẫn lầm lũi sau chiếc cày kế nghiệp

Chẳng ngơi nghỉ cho đến khi nhắm mắt

Lời trối trăng, rách cũng giữ lấy lề!

 

Nửa cuộc đời phiêu bạt sống xa quê

Nơi lúa mạch nhấp nhô vàng như sóng

Nghẹn ngào nhớ miền gió Lào cháy bỏng

Mỗi lời ca đều láy một tiếng nghèo

 

Và đây rồi ôi xóm mạc thân yêu

Chiếc cầu gỗ im lìm soi bến nước

Gốc đa cũ, mái đình rêu ẩm mốc

Tâm hồn tôi neo đậu ở chốn này!

(Trích tập “Vẫn còn đó bao điều tốt đẹp”)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác