Đất nước tôi!

Hồng Thái


Đất nước tôi!

Lưng tựa Trường Sơn, mặt nhìn Đông hải

Tự thuở xưa, có trăm chàng trai giỏi

Nửa theo mẹ lên nguồn đào đá làm nương

Nửa cùng cha xuống núi vỡ ruộng, mở vườn

Trải mấy nghìn năm phơi sương, đội nắng

Rừng xanh, biển thắm, mặn mòi thịt da.

Này bồi đắp phù sa,

Này mở mang bờ cõi,

Này gìn giữ nếp nhà.

Cây trái mượn rừng, cá tôm nhờ biển,

Trồng lúa, nuôi tằm, mồ hôi đất quện,

Mà lớn, mà khôn, mà hóa thành Phù Đổng.

Gióng trống Đông Sơn, viễn biên rền vọng

Ngăn bước quân thù, nỏ cứng trấn thành Loa.

Mỵ Nương ơi, lòng trong thua kế hiểm

Tủi ngàn năm Bắc thuộc nước non nhà.

 

Đất của ta, rừng của ta.

Mặc chúng gọi là châu, là phủ

Sau lũy tre xanh, những mặt người tư lự

Còn nhắc nhau chuyện cũ đất Phong Châu

Còn ầu ơ thương bí, thương bầu

Còn râm ran tiếng cha sinh mẹ đẻ

Bản sắc Việt ngàn đời cứ thế

Nực cười thay mưu Hán hóa viển vông.

 

Đất nước tôi!

Xã tắc của cha ông

Ruộng mật bờ xôi, sông dài bể rộng

Máu đỏ bao đời, vun xanh cuộc sống.

Mấy nghìn năm buồm căng gió lộng,

Phận quần hồng đạp sóng chém kình ngư

Chí hùng anh dựng cọc đoạt cơ đồ

Nước Bạch Đằng hóa mồ bầy kẻ cướp

Đá Chi Lăng vùi thây quân xâm lược

Thắng lợi rồi, tha chết lũ sài lang

Cấp ngựa, cấp thuyền cứ nẻo cũ mà sang.

Muôn năm thay, đại nghĩa thắng hung tàn.

 

Đất nước tôi!

Cõi bờ tiên tổ

Tự ngày xửa ngày xưa cha ông dạy dỗ

Nam quốc sơn hà Nam đế cư...

Mấy nghìn năm đã qua,

Mấy nghìn năm tới nữa

Đất của ta, ta giữ

Biển của ta, ta canh

Có sá chi đường lưỡi bò càn rỡ

Quyết hiên ngang khơi lộng tung hoành.

 

Đất nước tôi!

Tóc bạc, đầu xanh, lòng thành hướng tổ

Nguyện giữ gìn hương hỏa cha ông

Không thể làm khác hơn

Mặt cứ hướng trời Đông

Đón gió ban mai mà vững tiến.

(Nguồn: Tuổi trẻ chủ nhật)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác