Bên lề tháng giêng

Nguyễn Huy Hoàng

Tôi vuốt lên những hạt mưa li ti 

Gặp khuôn mặt mình ướt át

Hà Nội tháng giêng ẩm thấp

Đường chiều mờ mịt hàng cây

 

Tôi trở lại đây

Tìm về dĩ vãng

Phố xưa một thuở học trò

 

Những chàng trai Thủ đô

Cao sang, lịch lãm

Những cô gái tha thướt áo dài

Đài các từng bước đi, nụ cười, ánh mắt

 

Hà Nội mỗi ban mai

Chuông tàu điện đánh thức từng phố nhỏ

Hương ngoại ô

Theo những gánh hoa về chợ 

Mùi quà sáng quyến rũ

Cứ thức dậy trong tôi những năm tháng xứ người

 

Phải chi có được lại trong đời

Một chuyến đạp xe thong dong dạo phố

Lá cơm nguội rơi xao xác trên vai

Hoa ti-gôn trên hàng rào vừa nở

Bên cửa sổ màu xanh trong trẻo tiếng ai cười.
 

Phải chi có lại được một lần

Bên sông nhỏ, ngắm bèo tây tím ngát

Bè muống trôi vô tư, lơ đãng làn gió mát

Rau vườn xanh thoang thoảng vị bạc hà

 

Tôi biết mình sẽ thất vọng

Trước phố phường ngổn ngang, dị dạng

Đã đi vào dĩ vãng

Nét xưa!

 

Mái ngói lô xô, khoảng trời cởi mở

Bức tường rêu cổ tích thuở bình yên

Chỉ có thể tìm thấy trong thư viện

Trong tủ kính trầm tư, cô tịch giữa bảo tàng


Tôi về đây

Trong mưa bụi tháng giêng

Cố nhận ra Hà Nội

Cố tìm trong sự tân kỳ

Cố tìm trong cảnh tùy nghi náo động

Chút diệu huyền Hà Nội ngàn năm.


(Trích tập “Vẫn còn đó bao điều tốt đẹp”)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác