Truyện ngắn Phùng Gia Thế (tiếp theo)

Ngày nhạt

 

1

Dồn lũ trẻ vào góc sân chơi, Đức vội vã lục túi xách, lấy ra mấy bộ hồ sơ bảo hiểm, gọi cho từng người. Chị chưa có tiền. Mai chị đi vắng. Biết thế đã em nhé… Lúc nào các bà ấy chả vậy. Lúc nào cũng chủng chẳng, khinh khỉnh ta đây. Thì cũng đã quen rồi. Giơ tay đếm nhẩm, Đức chợt à lên một tiếng vì nhớ ra bà Ban hôm nay hẹn mang dầu gội đầu đến, ông Thám thì hết thực phẩm chức năng. Mở cuộc gọi nhỡ trong điện thoại, Đức chợt thở dài. Bà Hảo ngoài Hà Nội lại gọi giục rồi…

- Này, mánh lới gì mà ngẩn tò te ra thế bà chị?

Con Lam vỗ bộp vào sau lưng khiến Đức giật mình.

- Chuẩn bị đi giao hàng à?

- Ừ, con Hải về xin tiền, đang phát ốm lên đây.

Lam xoa xoa tay vào lưng Đức, vừa nói vừa cười:

- Thôi cố vậy. Em phải về trước đây. Khoản này thì em chịu không giúp bác được.

Trẻ con lớp bốn tuổi đã được người nhà đón hết. Lớp trống không. Biết vậy, nhưng Đức vẫn buột mồm:

- Xong rồi à?

Câu hỏi quen đến mức mà không trả lời thì cũng chẳng sao.

Ngoắc cái túi hoa to tướng vào móc xe, Lam chép miệng dài giọng:

- Xong rồi… Úi giời, về còn chuẩn bị đủ giáo cụ hội giảng. Còn chưa biết phải bắt ếch ở đâu đây.

Nhìn Lam dắt xe ra cổng, trông túm tóc và cái bóng con con xiêu vẹo của nó, Đức thở dài. Khổ thân con bé, mãi mới chạy được suất hợp đồng, giờ thì... Tiền không có, rồi đến rầy rạc ra thôi. Bà Miên hiệu trưởng mà biết dạo này nó hay đi hát cho quán cà phê Biển nhớ trên phố thì toi. Chị Năm bảo mấy hôm trước đâu còn bị mấy thằng choi con mất dậy gạ gẫm ngay ở quán…

- Tuấn Anh, về!

Đang vẩn vơ, Đức lại giật thột. Một mụ to lù lù đứng án ngay giữa cổng gọi với vào. Mụ An. Con quỉ cái chủ hiệu cầm đồ. Hôm nào đón con mụ cũng dở trò khiêu khích. Chả là thằng Tuấn Anh hồi năm ngoái hư quá bị cái Giang tát nhẹ cho một cái, nhà nó cậy thế làm mình làm mẩy lên, suýt mất việc. Vừa rồi anh mụ được bổ nhiệm phó phòng, cái Giang xanh mắt. Chị Năm bảo yên tâm các ông ấy quan tâm đến cái nhớn chả thèm chấp mày đâu. Thằng Tuấn Anh cậy bố mẹ giàu, được nuông chiều, chẳng coi các cô ra gì, đi học còn cầm cả máy nghe nhạc theo, làm gì cũng theo thói ích kỉ. Họp hội đồng, cái Thanh quản lớp có ý kiến thì bà Miên cau mày bảo thôi cố mà chịu đừng có động vào nhà tài trợ tôi cũng đang đau cả đầu lên đây. Mà, sang năm nó vào lớp một rồi còn gì…

Mụ An vẫn chềnh ềnh ngay trước Đức, vừa cầm túi cho con, vừa giảu môi:

- Gớm, chị Đức dạo này làm tiếp thị với bảo hiểm nom ra dáng quá đấy! Năng động phết nhỉ. Mà cũng phải thôi, trông vào cái nghề mầm non hợp đồng này có mà ăn cám chị Đức nhỉ!

Đức cau mày. Cái Thiêm tay vơ đồ dùng, mồm lẩm bẩm: - Mả cha mày. Nếu không phải anh mày làm phó phòng thì ông cho mày xơi phát tát.

Chiếc Dy - lan vẫn chưa chịu đi. Mụ An ngọt xớt:

- Hôm nọ lão chồng nhà này đi đón thằng Tuấn Anh về bảo cô Hải, cô Giang nhà mình từ ngày đi mầm non cứ béo trắng phây phây ra chắc là mút trộm được nhiều sữa của các cháu hí hí…

Thiêm nóng mắt đứng phắt dậy, định bụng cho con mụ này một trận, nhưng chiếc xe tay ga đã vù đi.

- Mẹ cha nó chứ, nhất thì mai em bỏ nghề. Để nó coi thường mình em đếch chịu được… Hồi chị em mình đi tại chức, nó bảo mấy cô giáo mầm non rửa đít cho trẻ con cũng đại học đại hiếc em tức không chịu được...

Đức ù cả tai, chẳng nghe thêm được gì. Lòng chị đang rối bời bời.

Trước sân trường một làn khói bạc.

Đám trẻ con về hết, mấy cô ở lại lục cục dọn đồ.

Thì chiều nào cũng vậy.

Chiều nào cũng ngựa gỗ, xích đu.

Chiều nào cũng búp bê, cóng bơ, vỏ sữa.

Mảng bê tông trần nhà rơi từ tuần trước vừa mới được khiêng ra.

Gió nhàn nhạt thổi…

- Vừa tạm ứng được hai trăm. - Cái Thiêm lủng bủng - Thằng cu em ốm quá. Thế là hết lương phòng. Tháng này chỉ còn lương trường với lương xã. Mai thanh tra. Tuần sau hội giảng… Cuối tháng trước cầm về được những hai trăm! Bà mẹ chồng em bà ấy nguýt bảo nghề với chả ngỗng đi thì từ sáng đến tối. Thì chả nhẽ... Thế mà lão Khang trưởng phòng cứ sang sảng mầm non là nền tảng của nền tảng, là viên gạch đầu tiên để xây cất tương lai. Các thầy cô giáo mầm non là nhạc sĩ, là ca sĩ, là bác sĩ, là nghệ nhân… Cứ đà này sang năm em xung phong xuống phụ trách bếp với chị Năm cho yên thân.

Chị Năm an ủi:

- Thôi, chị già chấp gì. Em thế là khá rồi. Nhìn con Lam mà xem, ngày làm mười một mười hai tiếng dạo này chả gầy quắt ra chưa. Trẻ con thì hết ỉa đùn lại đái dầm. Lớp ba bốn đứa bố nghiện, hát i vê giai đoạn cuối, thằng Tài bố vừa chết. Bỏ không đón thì tội, mà theo đuổi rồi nhỡ nó cào cấu xây sát vào nhau, vào mình thì sao? Chồng chưa con chưa, không cẩn thận vừa mang tiếng vừa thiệt thân ấy chứ…

2

Chiều nay trời trở gió. Rét đầu mùa sao mà nhanh thế. Lúc đi tơ mơ còn oi nóng, vậy mà giờ trời đã đầy sương lạnh. Đức vừa phóng xe vừa run cầm cập. Con Hải mới về hồi chiều, điện xem mẹ đã về chưa. Mai phòng thanh tra toàn diện. Mười mấy loại hồ sơ đang rối bung lên. Mà lấy đâu tiền để đưa con Hải bây giờ. Con bé căn số thế nào cứ khăng khăng học ngành thời trang. Tốn kém quá. Ông thầy dạy tại chức hỏi thăm bảo con chị nó chọn phải cái nghề chết tiệt. Chịu, chả hiểu thế nào.

Lạnh quá. Sương quất vào mặt, dày như vốc được. Khổ thân con Lam. Lạnh thế này thì lấy đâu ra ếch mà tìm. Mấy tay chuyên viên phòng cũng hâm quá mất. Thi giáo viên dạy giỏi bắt người ta chuẩn bị càng nhiều giáo cụ trực quan càng tốt. Con Lam bảo phải có tiếng ếch kêu bác ạ. Em nhờ mấy đứa em tìm trên Gu gờ nhưng không được. Gớm, hôm nọ hội diễn cụm, mấy bà còn mang cả chó, mèo thật lên sân khấu. Diễn xong kịch rồi thì mấy đứa em phải đi dọn phân. Vừa buồn cười vừa nhục.

3

Con Hải ra mở cổng. Mẹ. Sao mẹ gầy thế? Ừ, về rồi à con. Mấy hôm nay thay đổi thời tiết, mẹ mệt. Con vừa đăng kí học thêm một lớp thiết kế của Pháp mẹ ạ. Xịn lắm. Lấy xách tay xong, con sẽ tự thiết kế trên máy. Bạn con nó mở công ti rồi. Sau này tốt nghiệp, con cũng mở doanh nghiệp riêng mẹ ạ…

Đức thở dài. Con bé này, ảo tưởng viển vông y như con mẹ mày ngày trước.

Tiếng điện thoại reo. Đức giật mình. Chị Hảo lại gọi, tiếng thẽ thọt:

- Thôi quyết định đi cô em. Ra Hà Nội, làm trưởng đại diện cho chị, phụ trách luôn tỉnh mình. Em có kinh nghiệm, lại có trình độ đại học, tốt quá. Nghề sạch sẽ. Công ti mĩ phẩm Hàn Quốc nhá! Lương cứng năm triệu một tháng, thưởng thiếc nữa chả vào gần mười triệu. Lấn bấn cái gì?

Đức thở dài:

- Là em còn thấy tiêng tiếc thôi. Con Hằng thì chưa hết cấp.

- Tiếc cái gì. Con Hằng đem gửi bà ngoại. Phải tính đến thực tế em ạ. Em chen được biên chế không? Đợi đến mùa quýt nhé. Mấy đứa em chị dạy văn cấp hai còn bỏ hợp đồng ra đây hết rồi. Chị muốn giúp em vì em người nhà, lại cộng tác lâu dài với chị, lại thạo địa bàn, chứ cái chỗ này á, có mà nằm mơ… Chị mời, em mất đồng nào không?... Không chứ gì? Em mà bỏ ra năm sáu chục triệu cũng còn khươm mới được một suất công chức nhé! Thấy chị nói đúng không nào?

Đức lại thở dài. Cái bà Hảo này nói cái gì cũng đúng. Đúng là sắc sảo chuyện đời. Chả thế mà, từ một giáo viên tiểu học, biên chế hẳn hoi mà dám bỏ nghề ra Hà Nội buôn bán vặt. Gần đây mở công ti riêng, làm ăn cũng có vẻ hoành tráng lắm. Còn mình thân phận hợp đồng, nay trường dọa chuyển mai phòng dọa chuyển. Mấy tháng lại kí một lần. Mệt. Hơn chục năm đi làm, cũng va với mấy đời hiệu trưởng rồi đấy chứ. Năm kia, nghe lời bà Miên, mang tiền lên phòng chạy. Tưởng chắc ăn ai dè năm đó có nhiều đơn kiện, trưởng phòng đúng tuổi hưu, thế là tiền mất tật mang. Chị Năm bảo toàn tại mình tự đem nạp mạng chứ các ông ấy có đòi hỏi đâu mà vợ các ông nhận tiền chứ các ông ấy có nhận đâu chết cái là đi hối lộ mình không xin được hóa đơn em ạ…

Năm ngoái phòng nội vụ trực tiếp xét công chức, phòng giáo dục bị vô hiệu hóa, suất biên chế về tay cái Bình. Chị Năm bảo cái Bình là bồ ông chủ tịch huyện đấy, em đừng có đua. Còn cái Thảo bên trường Ban Mai á? Có thư tay trên tỉnh gửi về đấy!...

Thì Đức cũng hết ý định rồi, đúng ra là hết sức rồi. Chạy vạy mấy chục rồi làm trả nợ hết đời sao. Dân mình kể cũng lạ thật. Chị Thắm bảo thì chị em mình cũng chỉ cố để kiếm cái sổ hưu thôi chứ có gì đâu. Hợp đồng không bảo hiểm, lấy đâu sổ hưu? Chị Năm bảo cái Bình được biên chế thì bị chị em tẩy chay. Nó bảo với chị chị ơi em nhục lắm chị bảo mọi người thương em với. Con Thiêm mỉa nó là được cái lọ phải mất cái chai chứ biết làm sao…

Đức thở dài. Chị Năm nói đúng. Phải sống được đã thì mới làm việc được chứ. Đằng này… Ôi, lấn cấn thì đã nhiều, nhưng rời bỏ ngay một công việc thân quen đâu dễ. Nhiều khi nghĩ đến hai chữ bỏ nghề Đức đã thấy thơ thẩn ra rồi. Chị Năm bảo tao trụ lại với nghề là do cái mùi trẻ con đấy, mà nhiều đứa thì hôi sình ra, thế mới lạ chứ?

4

Con Hằng đi học thêm về, tung tăng ra ôm cổ mẹ. Mẹ, mẹ cho con tiền đóng học. Hết tháng rồi. Tháng này bọn con bắt đầu học thêm thầy Tuấn cô Thanh. Bọn nó bảo năm ngoái những đứa không học thêm thầy Tuấn với cô Thanh cho điểm thấp lắm.

Đức thở dài. Lại hết tháng rồi. Chả bù cho lúc trên lớp, yêu nghề bằng mấy cũng chỉ mong cho hết ngày. Cái Thiêm chiều nay bảo 20 tháng 11 đến nơi rồi mà chả thấy ma nào tặng hoa chị nhỉ. Câu nói của Thiêm khiến Đức se lòng. Đức lặng lẽ đến bàn thờ chồng, thắp một nén nhang…

Anh… Bức ảnh đen trắng anh và em chụp ngày sắp cưới, sao mà thân thương. Khuôn mặt anh gầy, góc cạnh. Em tết tóc hai bên, hai má bầu bĩnh. Anh đùa bảo tướng em chỉ dỗ trẻ là hợp thôi. Em cười…

Anh… Giá mà còn anh, thì em đã nhận được hoa rồi. Năm nào ngày này anh cũng mua hoa tặng em. Anh bảo thương em làm cô giáo mầm non. Nhớ khi em còn học trung cấp mẫu giáo, anh hay đèo em đi chơi dọc theo con đê quai quê mình. Có hôm đang đi em bất thần nhảy xuống chạy vào đống rác, bới bới một hồi nào vỏ hộp, nào cóng bơ. Em làm đồ chơi cho lũ trẻ. Anh cười bảo em yêu nghề quá đấy. Em yêu mấy cái cóng bơ đó hơn cả anh. Tội quá…

Ôi, hôm nọ em với con Thảo còn cười ra nước mắt. Thì vẫn là bệnh nghề nghiệp thôi. Hai chị em đang đi trên đường thì con Thảo nhảy phắt xuống xe, chạy vào đống rác lúi húi nhặt ra một bó hoa to đùng ai đó vừa vứt đi. Bó hoa chắc phải đắt tiền lắm vì được cuộn ni lông rất cầu kì. Cắt quần áo đồ chơi, phen này con Thảo tha hồ trổ tài nhá. Vậy mà vừa gửi xe ngoài cổng chợ mua mấy con tép, quay ra không biết đứa nào thó ngay mất. Hai đứa bảo nhau chỉ có đồng nghiệp mầm non mới ăn cắp cái đồ này. Đến là cười ra nước mắt.

… Cũng tại em đã không quyết liệt ngăn anh. Mà công việc thì nguy hiểm quá. Cũng chỉ vì anh thương em và các con vất vả… Mà, cũng tại cái công ti khoáng sản chết tiệt của lão Phần ấy nữa…

Anh... Mười hai năm hợp đồng, mười hai năm khắc khoải. Từ lúc lương mười bảy nghìn đến giờ triệu mốt. Em chắt chiu từng đồng cho con. Chắc chỉ có anh là hiểu em thôi. Con Thiêm bảo may mà chị Đức còn có thêm cái anh Bờ ru đen sồ với anh tiếp thị, không thì toi rồi. Bảo hiểm với cơ chế thị trường cứu chị đấy.

Anh nhớ không, ngày em mới chân ướt chân ráo ra trường, lương xã trả bằng… kilogam. Nghĩ mà tội. Mang tiếng là tỉnh du lịch nhưng bà con mình vẫn còn khổ lắm. Tình hình mầm non mấy năm nay cũng chẳng khá gì. Dạo này, bà Miên hô hào chị em vỡ đất trồng rau, bố trí người bán, lại bố trí người nuôi lợn để cuối kì có thêm mấy đồng chia nhau. Dịp nào hiếu hỉ nhiều thì coi như hết. Trường đang nuôi gần mười con lợn. Mùi hôi bốc vào tận lớp. Hôm nào gió nam thì cô trò chỉ có nước ra sân mà… tập thể dục. Chị Năm bảo chị em mình phải thích nghi thôi, chỉ thương là thương các cháu. Chuyện như khôi hài mà thật. Nói chẳng ai tin. Bao nhiêu năm chờ chỉ tiêu, lại ba bốn lần đề cử hụt, một lần mất không tiền, em nản quá rồi. Các con đã lớn, lương thì vẫn thế mà tiền ăn, tiền học thì cứ tăng vùn vụt. Con Hải sang năm thứ hai, con Hằng sắp cuối cấp rồi. Không có anh, em không thể trụ lại được nữa… Đừng buồn anh nhé. Chị Hảo nói với em lâu lâu rồi nhưng em cứ lấn bấn mãi… Chuyện nghề, ngoài mấy chị em trong trường, em chỉ còn biết nói với anh thôi…

Con Hằng đến ôm lưng mẹ:

- Đấy, mẹ lại khóc rồi.

Đức lấy khăn lau mắt. Con Hằng gặp cảnh này quen rồi. Mẹ nó vẫn hay ngồi thế những lúc một mình, thẫn thờ với bố.

Chuông điện thoại bàn réo. Đức giật mình.

- Mẹ, bác Năm. - Con Hải gọi.

Tiếng chị Năm:

- Mai chị gửi tiền nhé. Thông cảm cho chị. Hôm nay ông Tám nhà chị mới bán được lợn. Dạo này khủng hoảng kinh tế chúng nó cứ chê ỏng chê eo. Thế em nhé! Chị là chị sợ em sắp đi. À, 20 tháng 11 năm nay trường cho mỗi người năm chục. Mụ An cho mỗi người một trăm. Mai lấy nhé! Hay là chị cầm sang luôn?

- Thôi, mai cũng được chị ạ. Đằng nào chị cũng đến sớm mà.

- Ừ. Mấy năm nay năm nào cũng năm chục. Giá cả thì tăng vòn vọt. Con Thiêm bảo chị tiền thưởng năm nay thực ra là tăng đấy nhưng là tăng ở giá mua phong bì. Năm ngoái phong bì ba trăm năm nay một nghìn hơ hơ...

Chị Năm cười. Đức cũng cười. Tiếng cúp máy đầu bên kia của chị Năm khiến Đức trống tênh. Rồi lại thở dài... Mình đã khổ, bà Năm còn khổ hơn. Chồng nông dân, bốn đứa con ngồng ngộc. Mấy năm trước xã gom đất để chuyển đổi mục đích sử dụng, cả nhà có mấy sào bán tiệt. Công ti hóa chất chềnh ềnh chặn cả con mương tưới tiêu của xã. Dân kiện như đánh chuyền. May mà hai năm sau công ti này phá sản, đất được san ủi biến thành khu đô thị hành lang của thành phố. Nhưng giá thì tăng lên tận trời. Cả làng trơ mắt ra. Giờ thì cả sáu người chen chúc trong cái nhà ống. Ngoài mấy luống rau trước cửa thì tiền mặt trông cả vào suất lương mầm non. Chả thế mà vay có một triệu thôi mà lần khân đến nửa năm chưa trả nổi. Dạo này còn xin làm thêm công việc dọn vệ sinh sáng để lấy thêm mỗi buổi tám ngàn. Trưa, thay các cô trẻ trực đến hai giờ chiều được thêm mười lăm ngàn nữa. Có tí tuổi rồi, bọn trẻ tẩy chay, không học, cứ đòi các cô xinh, hát hay, cả đám phụ huynh cũng thế. Chị Năm bảo cái nghề mình nó thế đấy. Chị phải chủ động xin rút. Chị già rồi, son phấn gì. Chị Năm kiêm nhiệm nấu ăn, hằng ngày trẻ vắng cứ phải báo tăng để còn có cớ bớt đi chút ít. Chắc chỉ được mấy ngàn. Đức biết thế, nhưng nghĩ tội chị Năm, chẳng muốn nói làm gì. Bà Miên cũng không đến nỗi đếm đầu từng đứa. Hôm nào mưa rét, trẻ nghỉ nhiều, thì thu nhập khá hơn. Hai mươi năm hợp đồng, giờ phụ trách khu vườn rau, làm bếp thì lấy đâu thành tích để xét biên chế chứ. Chị Năm bảo kiếp sau á, có mà các thêm tiền... Mấy đứa con chị lớn lên, tao tống vào khu công nghiệp hết. Con Thiêm bảo nghề mình cứ như diễn viên ba - lê ấy nhỉ. Thằng chồng em hôm nào cũng chửi bảo em cứ như trưởng phòng ấy, đi từ tơ mơ sáng tối sập mới về. Chết mất thôi… Về nhà thì nhờ chồng, lên lớp thì ăn vẽn của trẻ con. Khéo phải gọi nghề mình là nghề ăn vẽn trẻ con chị nhỉ…

Cái Thanh quay sang bảo gớm kêu gì, còn có chồng mà nhờ. Đằng này…

Thế là cả đám lại ngồi thiu mặt. Rồi lại quay sang bàn chuyện suất biên chế năm nay.

Trường có hơn hai chục giáo viên hợp đồng. Bảy người đạt tiêu chuẩn cần và đủ để xét công chức. Phòng cho mỗi trường một suất, tự bình bầu. Bầu xong lần một, còn hai người. Con Diệp và con Hương. Thành tích ngang nhau, đều giáo viên dạy giỏi, chiến sĩ thi đua cấp cơ sở. Hương là chủ tịch công đoàn đương nhiệm, Hương được. Chị Năm bảo con Hương nó vận động hành lang ghê lắm.

Diệp bảo Đức từ hôm được biên chế đến giờ con Hương nhìn em cứ lang lác. Em khinh không thèm nhìn mặt. Em khổ hơn. Cả nhà có mỗi suất lương, nó chẳng nhường em. Bạn cũ đấy chị ạ.

Đức thở dài.

Bác Tư bảo vệ bảo từ hôm có suất biên chế về, trường mình mất đoàn kết hẳn lên.

Chị Năm xen thêm: - Thôi cô mình ạ. Phận chị em mình đứng về phía ai thì cũng thế thôi. Chị nghe bảo lấy tín nhiệm chỉ là hình thức thôi, chứ trên họ chỉ định hết rồi… Như em đấy, mấy lần xét có được đâu. Các em còn trẻ, cố mà học thêm lớp nọ lớp kia mà chờ. Chị già rồi, cố thêm mấy năm nữa rồi chị biến…

5

Đức ngồi bần thần trước bàn. Trước mặt chị nào tò he, nào lông gà lông vịt, ống bơ, vỏ bia, hộp kẹo. Giáo cụ trực quan. Con Diệp bảo không biết rồi còn nhặt cái gì về nhà để làm đồ dùng học tập với sáng kiến kinh nghiệm nữa đây. Sắp tới còn phải thi giáo viên dạy giỏi trên boai boai (power of point) nữa đấy! Bây giờ em mắc bệnh nghề nghiệp rồi nhìn thấy cái gì cũng muốn cắt. Hôm nọ nhìn lão trưởng phòng phát biểu em suýt rút kéo ra cắt đấy hi hi…

Có tiếng xe máy ngoài cổng. Con Thanh vào nhờ Đức giúp cách gấp mấy đồ chơi khó. Nó than thở năm ngoái đầu tư thi giáo viên dạy giỏi nào giấy màu băng dính nào băng đĩa thu thanh rồi mấy cái kéo tính ra mấy trăm ngàn được giải nhất trường thưởng cho bốn chục. Từ ngày chồng Thanh và chồng Đức bị tai nạn lao động mất, hai chị em thành ra thân nhau hơn. Chuyện gì Thanh cũng sang hỏi Đức. Một nách hai con, hai chục triệu tiền bồi thường chỉ thêm xót xa, năm ngoái hụt suất biên chế năm nay im re.

- Em vừa trả trẻ buổi đêm, tranh thủ sang chỗ chị. Gớm, nhận trông mấy ông tướng buổi tối, được thêm mấy đồng mà vất quá chị ạ. Bố mẹ thằng Hoàng Anh thì hôm nào cũng chín rưỡi mười giờ dọn hàng xong mới đón em xõa hết cánh rồi chị ạ. Kéo dài tình hình này khéo em không trụ được. Thế mới biết bà Thắm trường mình khỏe thật. Sáng đến từ năm rưỡi dọn với bà Năm, trông trẻ pha trưa đến chiều tối lại nhận trông thêm sáu đứa. Vừa rồi tạm biệt con xe đạp Thống Nhất lên quả wây rờ ét rồi. Hôm qua ra sân sau tập tông vào tường rào chồng nó chửi cho đến khổ… Mà chị định đi thật à? Thảo nào lâu lâu chả thấy chị tham dự bình bầu thi đua gì. Bà này hóa ra nuôi chí cả. Đùa thôi, đi thì chả tiếc. Chỉ sợ hoàn cảnh làm mình thay đổi thôi…

Thanh miệng nói tay gấp. Trước mặt cô đầy những hươu, gấu, vượn. Nhìn khuôn mặt xanh tái, đầy tàn nhang của Thanh, Đức khẽ thở dài.

Bên ngoài, gió ràn rạt thổi.

- Khổ anh Minh nhà chị, - Thanh không chịu ngồi yên, tiếp lời, - cứ yên trí mấy đồng lương mất sức không sao, lại nghe anh Thành nhà em đi đào đá cho lão Phần. Chết vì thương vợ thương con đấy. Mà cái lão Phần này cũng khốn nạn thật. Người dân người làng với nhau mà nó có coi cái mạng của mình ra gì đâu. Cái dây buộc vào người mục ải thế thì bố nó cũng chết ấy chứ… À, chị đi cho em kế chân Bờ ru đen sồ của chị nhé!

Thấy Đức ngồi thừ mặt ra, mắt đỏ hoe, Thanh trùng lại:

- Thôi chị. Tính em thơn thớt vậy thôi. Chị em mình đều khổ mà…

6

Tin Đức sắp chuyển nghề loang nhanh như váng dầu. Ai cũng hỏi thăm. Chị Năm mới nghe phong thanh đã giật nách bảo em đừng dại, một suất hợp đồng giờ không dưới hai chục đâu em mà nghỉ là tuần sau có đứa thò đầu vào ngay đấy vừa rồi đại học mầm non xếp hồ sơ trên huyện cả đống.

Con Hải vừa nhắn tin vừa quay sang bảo mẹ:

- Con muốn mua máy hát - pê mẹ ạ. Máy này giờ thông dụng lắm. Lớp thời trang nâng cao của con hết khoảng tám triệu. Sắp tới có khả năng bọn con lại bị tăng học phí đấy. À, mai con đi mẹ nhé!

Đức thở dài:

- Ngày kia đi con ạ. Rồi sang tuần mẹ lên. Cầm một ít lên đóng học đã. Mấy hôm nữa mẹ chạy được tiền thì lấy máy tính sau.

Nhìn sang, thấy mẹ buồn, con Hải cũng ngồi im, không dám gặng nữa. Nhắn tin mỏi tay rồi lăn ra ngủ. Nhìn con gái nằm co ro, nhãi chảy ra quanh mép, tự nhiên Đức thấy xót xa quá. Đắp chăn cho nó xong, Đức ngồi thừ một mình. Con Hải lớn rồi mà còn tồ quá. Chưa biết chia sẻ gì với mẹ. Từ ngày bố mất, chắc tình cảm thiếu hụt nhiều. Thương con, cố bù đắp thêm cho nó, thành ra có lúc nó sinh quá trớn. Không khéo lăn lộn đi trông con người rồi con mình hỏng thì khốn. Chuyến này ra Hà Nội, mẹ con thuê nhà chung nhau, mình phải rèn thêm con bé mới được.

7

Đêm khuya. Gió ràn rạt thổi. Sương đặc như vón trên cành nhãn trước cửa. Tiếng côn trùng ranh rách. Tiếng côn trùng nghe thăm thẳm xa xôi như nỗi lòng giêng hai, ngày em đan áo thức đợi anh. Lạnh quá. Trằn trọc mãi không ngủ được, Đức trở dậy lấy nén nhang thắp cho chồng.

… Anh, có lẽ em phải đi anh ạ. Đừng buồn em anh nhé! Vì các con, em không thể ở lại. Em đi rồi cuối tuần cuối tháng em về. Chị Hảo cũng có cái tốt, thực bụng muốn giúp em. Con Hằng em gửi bà ngoại. Sau này công việc hanh thông, em sẽ cho nó ra Hà Nội học. Con bé này ở với em cả ngày thành ra cũng thích cắt dán với gấp đồ chơi. Em sợ quá…

Mà, dạo này em hay nằm mơ lắm. Mấy đêm nay em toàn mơ thấy lũ trẻ con. Em bắt nhịp, chúng hát theo. Lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo, khi đến trường cô giáo như mẹ hiền… Đầu óc em chập choạng quay cuồng. Em mơ thấy bà Hảo cho tạm ứng tiền mua máy tính xách tay cho con Hải. Rồi hôm qua thì hỗn độn nào ngựa gỗ, nào xích đu, túi ni - lông, cóng bơ, cả vỏ sữa chua anh ạ…

Con Hằng thiếu hơi mẹ, chắc khó ngủ yên, hết ho lại cựa. Đức vào dẹm lại màn, đắp thêm cái chăn chiên cho nó, rồi trở ra bàn, lấy giấy bút ra viết…

Mới được mấy dòng đầu tiên, mắt Đức đã nhòa đi…

Bên ngoài, sương giăng trắng xóa.

Mùa đông về thật rồi.

 

Hôm nay trời xanh mây trắng

 

1

Chuyến xe chiều lên Thao Giang vắng khách, lại được ngồi bên cửa sổ, thật thuận tiện cho kẻ hay nghĩ ngợi viển vông như tôi.

Bên tay trái tôi là núi. Nhấp nhô đồi núi. Cao hơn núi, là trời.

Hôm nay trời xanh mây trắng.

Có gì như vời vợi tuổi thơ qua.

Tôi chợt thấy mình như kẻ bộ hành phiêu lãng, đi khắp chân trời góc bể. Chàng trai châu thổ là tôi mang tình yêu văn chương và cuộc sống đi gieo. Niềm kiêu hãnh của kẻ truyền đạo hay một cái án giời đầy?

Thiên hạ có người bảo là khùng.

Bên phải đường, sông Hồng ngầu đục, cuồn cuộn chảy về xuôi. Vần vũ và khắc khoải. Nhưng đấy là mùa mưa. Còn sang mùa khô, nó lại hiền hậu bao dung như trời đất trung du.

Hai bên đường, dâm bụt, cúc tần, gai găng, đùm đũm, hoa mò biến đâu hết cả. Người ta thi nhau xây nhà nghỉ, mở quán nét, mở hiệu làm đầu.

Tự nhiên tôi thấy nhớ cây hoa muối trước hiên nhà, cạnh bờ giếng.

Tôi nhớ rặng điền thanh bên bến sông xưa.

Bãi bồi phù sa.

Đồng chiêm gió lộng.

Chùm xoan non.

Chơi ô ăn quan.

Chuyền chuyền một, đủ một đôi…

Trung du trung du.

Có gì khắc khoải, có gì xa xăm.

2

Về quê. Lần này lâu lâu mới về, thấy bố già hơn, mẹ cũng già hơn. Ông Thích hàng xóm thì già sọp.

Ngẫm ngợi vẩn vơ thấy buồn buồn.

Mẹ bảo ông Cất Tại hay thả trâu cùng bọn tôi hồi bé đã chết. Bà Quýnh theo con vào Kông Tum. Sau Tết, có một xe chở thanh niên làng đi Nam làm thuê. Bà Lâm già đi làm ô - sin ở Hà Nội. Con Thiệp rồ bị chồng đánh, chạy về nhà mẹ đẻ. Bà Lam bên ngòi suốt đời kham khổ ăn bẩn ở bẩn thế mà hôm nọ cảm chết đột ngột con cháu lục trong ruột tượng thấy hai tám triệu...

Thì lần nào cũng chuyện buồn chuyện vui. Lần nào về quê cũng thế.

Buổi trưa đột nhiên thức giấc, tôi thấy nắng xiên khoai phía cửa sổ sau hiên nhà. Một tiếng gà trưa đâu đó cất lên. Hình như là gà nhà ông Thích hàng xóm.

Thế mà cũng vang vọng tuổi thơ tôi.

Nghe mơ hồ như một tiếng gọi…

Trung du trung du.

Có gì khắc khoải, có gì xa xăm.

3

Nhà ông Quyền có giỗ cụ, bố bận lên trường họp, mẹ sai tôi đi thay. Mẹ bảo các con có học về quê cũng phải dân chủ một tí không người ta khinh bố mẹ. Hôm xã mình đón danh hiệu anh hùng con đã chả về được rồi mẹ bảo với các cụ cháu còn bận dạy tại chức ở xa không về được cũng là vì nhiệm vụ cháu sẽ tạ lỗi với các ông các cụ sau. À, con ra mà xem con Thắm nó đưa con nó về. Mẹ nhắc đến con Thắm làm tôi thấy nôn nao buồn. Tôi kéo thằng Tí nhảy lên xe đi. Con đê mới. Bờ mương hẹp. Nhà cửa nhấp nhô. Quẹo phải xuống một con dốc nhỏ là đến nhà ông Quyền. Mải nghĩ về con Thắm tôi lỡ trớn đi quá một đoạn.

Thằng Tí giật nách tôi bảo đến rồi bác này còn mây gió cái gì.

Thằng Tí em tôi học cao đẳng bưu chính ra trường hai năm đang chờ việc. Tính nó hài hước, hay đọc sách văn. Tôi bảo mẹ tôi nhà mình có gien văn chương bố ngày xưa cũng hay làm thơ tặng mẹ mẹ tôi đùa bảo có mà cái gien hấp.

Cả nhà cười.

Nhà ông Quyền mái bằng, sơn vàng suộm. Quê tôi giờ mốt sơn nhà màu này. Cái hồ rộng trước nhà ông Quyền người ta đang đổ đất để xây nhà văn hóa.

Ông Quyền là em con chú của bố tôi, nhưng vợ ông lại là vai trên của mẹ tôi thành thử nhiều khi cứ thấy hơi kho khó gọi. Bố tôi bảo quê mình nó vậy. Anh em các chi chòm lấy nhau lung tung cả. Đám giỗ, đám cưới chỉ sau vài tuần rượu là tranh ngôi. Có hôm đánh cãi nhau ầm ĩ. Đám ma các cụ trong nhà thì tò te tí te ới ới cụ ạ ơi ngoài sân cứ cạch trăm phần trăm đều. Thằng Tí kể chú Lầu uống rượu đám cưới nhà ông Phông say ngoẹo đầu ra sau không quay lại được phải đưa đi cấp cứu.

Đám giỗ nhà ông Quyền hôm nay mọi người lại tranh ngôi. Tôi nhìn loanh quanh mà chưa thấy mẹ con con Thắm đâu. Anh Tư bảo tôi:

- Theo đúng vai là ông Hấm phải gọi ông mình bằng anh, “giáo sư” ạ. Chi nhà mình là chi trên. Còn ông Hinh tiếng là vai trên nhà mình nhưng chỉ là con nuôi họ Hoàng thôi.

- Này nhớ, ông Tư, cho nói lại đấy!

Lão Phòng con ông Hấm lừ lừ quay sang, nhưng gặp ánh mắt sắc lạnh “vằn đỏ chi trên” của anh Tư, lại ngồi im. Anh Tư có vẻ khinh lão Phòng lắm.

An hấp quay sang quát con Linh con lão Phòng sang làm giúp:

- Mày phải gọi tao bằng anh. Lúc nào cũng chú. Chú chú cái con khỉ gì.

Con Linh vênh mặt:

- Nhưng cháu quen rồi, cháu cứ gọi chú bằng chú đấy!

- Chú, chú cái tao bú mày bây giờ!

Con Linh ngán mặt lão An, tiu nghỉu đi vào.

Chú Thồi chép miệng chúng mày cãi nhau ngôi nghiếc làm đếch gì, cứ đưa trăm nghìn đây tao gọi bằng cụ hết...

Ông Quyền đau răng, không nói được. Bà Quyền thay mặt chồng ra có nhời với khách:

- Hôm nay là ngày giỗ cụ, nhà em có mấy lưng mời các cụ, các bác. Nhân tiện có cháu Thắm đi Đài Loan về, cũng là để chúng em giới thiệu cháu rể luôn. Con Thắm, thằng Hùng đâu, ra chào các cụ các bác đi con.

Con Thắm bế con ra.

Mấy năm rồi tôi không gặp nó.

Anh Tư bảo tôi đây là đứa thứ hai đấy, “giáo sư” ạ.

Thì đứa thứ nhất, tôi cũng biết mà. Chuyện ầm làng.

Mẹ tôi bảo chuyện con Thắm là một lịch sử.

Con Thắm học sau tôi năm sáu lớp. Nó hát rất hay, thường đứng lĩnh xướng trong đội Sơn Ca. Học cũng kha khá. Đùng một cái năm lớp 8 bỏ đi làm công nhân nông trường chè Tam Thắng, chẳng ai bảo được. Tôi nhớ dạo ấy quê tôi có phong trào bỏ học về đi làm thuê. Thì cũng chỉ đơn giản là thích có tiền để may sắm thôi. Anh Tư bảo nó đi làm chè cái gì, có đi đè nhau thì có. Hồi anh làm trong đó gặp nó chiến suốt. Câu này tôi nghe mấy lần. Con Thắm là em con chú tôi. Anh Tư là anh con bác tôi là cán bộ nhà máy chè về một cục.

Tôi không biết phải tin ai.

Con Thắm bản người giờ thành hơi to. Mới hai mấy tuổi mà đã có xu hướng “mợ hóa”. Tóc xoăn. Quần bò cạp trễ. Nhìn vào mắt nó, chẳng biết là vui hay buồn. Nó bế con ra chào tôi. Kể chuyện huyên thuyên một thôi một hồi rồi vào. Tôi cũng chẳng nhớ là chuyện gì. Hình như nó chẳng còn mảng kí ức nào ra hồn thì phải. Tôi bế con nó, tự nhiên thấy buồn. Con bé giống mẹ nó quá. Mẹ mày ngày xưa suốt ngày lê la đánh chuyền đánh chắt ở nhà tao. Chả biết chút kí ức xa xưa còn vương sót chút gì trong đầu óc nó không con?

- Dzề hồi nào dzậy, anh Tâm?

Thằng Tình em trai con Thắm ra hỏi tôi. Nó mới đi Nam hồi năm ngoái.

- Anh về hôm qua. Làm ăn được không chú?

- Dzạ, hồi này công ti hổngdziệc, tụi em nghỉ hoài. Dzề quê buồn quá trời quá đất anh à.

Anh Tư bảo tôi thằng này Nam hóa nhanh nhỉ. Mới đi làm thuê có nửa năm về mà tập tọng dặt giọng Sè - Goòng.

Một con bé chừng bốn năm tuổi chạy ra gọi cậu Tình vào tiếp khách. Con Nhạn. Tóc xoăn. Da xanh nhớt. Con bé là con đầu của con Thắm. Theo cách gọi của thằng Tình thì con này là chị Hai của em nó. Con Nhạn càng lớn càng giống mẹ. Mà nom kĩ ra chả biết là giống cái gì.

Anh Tư bảo con này tuyền gọi bà bằng mẹ.

Ngày tôi cưới vợ, con Thắm thắt bụng lên làm giúp. Nó mới bỏ việc nhà máy chè, về mở hiệu cắt móng tay, gội đầu. Công việc tậm tịt. Áo đuôi tôm, quần bom. Lâu lâu tôi mới gặp, cứ thấy nó nhớn nhác thế nào. Mắt chẳng nhìn ai. Chả biết là vui hay buồn. Mấy tháng sau mẹ tôi bảo con Thắm đẻ rồi. Thằng Tí bảo con này tạm biệt chim én hơi bị sớm.

Hồi bé, con Thắm đánh chuyền rất giỏi. Nó lanh lợi, chơi ô toàn về nhất. Đi bóc long nhãn thuê cũng nhanh nhất. Mùa Hạ về, mấy anh em chơi đồ hàng với nhau suốt cả ngày. Tôi và nó thân nhau, thường về một phe. Chơi chọi gối, nó chuyên nhận tôi cõng nó. Hồi lớp ba trèo ổi ngã gẫy chân, nó cũng chỉ khiến tôi cõng đi học. Nó hay mặc cái áo hoa tim tím, đi chân đất, nói cười lanh lảnh. Mớ tóc xoăn luôn xoa xõa trên trán. Nhiều lúc trông cứ thương thương thế nào. Nó bảo tôi sau này anh mà đi công tác Hà Nội phải cho em về chơi với nhé. Tôi chả biết Hà Nội là gì cũng cứ vỗ ngực hứa bừa. Chả biết giờ nó có nhớ không? Thằng Tí bảo tôi bác cứ ngồi đấy mà lo tuổi thơ cho nó.

Bà Quyền bảo con thím nó yêu phải thằng đểu cháu ạ. Ễnh bụng ra với nhau thì nó bảo không phải con nó. Nó không cưới. Chả nhẽ đi kiện à? Bụng to đi giải quyết bên y tế họ bảo nên để đẻ. Thế là có con Nhạn đấy. Bà Quyền vừa nói vừa xoa xoa đầu con Nhạn. Con bé ranh đáo để. Mới có bốn tháng cai sữa vội để mẹ cháu còn đi Đài Loan. Chả cần con nhỉ. Kệ cái con mẹ Thắm tồ nhà mày. Con ở với ông bà. Suy dinh dưỡng, lại bị đường ruột từ bé. Khổ thân, ông cháu đỡ đẻ cháu đấy. Con Thắm nhà thím đi Đài Loan chỉ có bổ cau thôi mà lương rõ cao tính ra mỗi tháng phải bằng nửa năm làm của thím cháu mình cháu ạ nó gửi có mấy lần tiền đã trả ráo nợ ngân hàng ông Quyền nhà này còn ăn ra một con uây an pha đấy…

Anh Tư đặt mẩu xương chân giò xuống góc mâm, quay sang bảo tôi:

- Nghe cái mồm bà thím nhà mình có mà đổ thóc giống ra xay. Kiết lõ đít ra nhưng toàn sĩ. Con Thắm sang Đài lêu têu mấy năm hôm nọ đánh điện về bảo nhà xuống Nội Bài đón. Tiền chả có xu nào. Nó bước xuống tầu bay kéo cái séc áo khoác thò đầu ra một đứa con nữa. Lại con gái. Bà Quyền chả suýt ngã ngửa.

Mẹ tôi bảo chuyện con Thắm là một lịch sử.

Ông Quyền ra định nói cái gì đó với tôi nhưng đau mồm quá lại thôi, cứ lúng búng trong miệng. Anh Tư bảo ông trẻ Quyền nhà mình đỡ đẻ cho con gái chắc đau xờ cau lắm đấy. Vừa rồi lại dính vào kiện tụng bị oánh tơi bời. Đất cát mà chú. Ông hăng hái cứ đòi làm căng tôi bảo ông trẻ cứ yên vị đấy đừng dây vào ông chả nghe vừa rồi thanh tra về rút hồ sơ ra đập cho một phát bảo ông khai man lí lịch năm sinh của chứng minh thư và năm sinh trong hồ sơ công tác không khớp nhau thế là mất hết chế độ.

Chú Quyền tôi nguyên là y tá quân đội về một cục sau tham gia chính quyền xã. Được mấy năm cánh của ông bị đám Ninh chột hạ. Từ đấy ông chuyên vào nghề thuốc gần đây chuyển sang cả Đông y. Tôi nhớ trên cửa nhà chú tôi treo tấm bảng rất to “Lương y như từ mẫu”. Thằng Tình dán khẩu hiệu mít tinh cho đoàn thanh niên thiếu chữ L bắc ngay đừng trèo lên (quê tôi gọi cái thangcái đừng) bóc luôn chữ L thành thử giờ cứ thấy thiêu thiếu cái gì. Lão Phòng bảo tôi chữ L quan trọng lắm nó liên quan đến y đức, nhân phẩm. Chú tôi chữa bệnh còn thím tôi tính toán tiền nong với bệnh nhân. Tiền trong tay thế là coi như thím nắm quyền sinh quyền sát. Thím bảo hôm nọ con dâu Ninh chột đau đẻ mấy ông y tế bận họp bình xét thi đua cuống quá phải ra nhờ ông Quyền nhà này thím tức quá bảo ông Quyền đếch đỡ cho thế là phải đẻ tọt ở gần cầu Phú Mĩ thế cho sướng. Ấy làm thì xình xịch suốt ngày mà tiền thì chả ăn thua cháu ạ có đứa chữa xong chả có tiền thím phải cấn sang mấy buổi cấy.

Ông Quyền vào nhà trong lát sau ra đưa tôi một tờ giấy. Tôi nhìn thấy mấy bài thơ trên có ghi “viết nhân đợt…” đoạn sau tôi không đọc được vì lẫn cả đơn thuốc cúm nào Típ - phi nào Ăm - pe đoạn dưới là dòng chữ mới ghi chưa ráo mực đại ý là nhờ cháu Tâm sửa giúp vì chú đối rồi nhưng sợ chưa chỉnh. Tôi sợ quá vã mồ hôi ra bảo cháu lạy chú từ ngày lấy vợ đẻ con đến giờ cháu suốt ngày đi dạy tại chức kiếm ăn có thơ phú gì đâu…

Bà Quyền đảo mắt sang:

- Chú mày dạo này đốc chứng hay sao í có đêm chả ngủ cứ thức sùng sục làm thơ cháu ạ.

Ông Quyền nheo nheo mắt nhìn tôi miệng cứ lúng ba lúng búng chả biết là mếu hay cười. Thằng Tí bảo khổ ông trẻ Quyền nhà mình nghĩ được mà không nói được nhiều lúc trông đến tội.

Con Thắm bế con đi ra đi vào, hóng chuyện thêm bớt câu được câu chăng hươu vượn chả đâu vào đâu. Tôi chẳng biết phải giao tiếp với nó thế nào. Thằng Tí bảo tôi thôi bác đừng có cố con này giờ nó khinh kỉ niệm rồi. Nào sang bác bế nhóc con tí nào ối giời ơi còm quá chậc chậc tóc xoăn lại giống mẹ mày rồi con ơi. Tôi phát vốn cho cháu một trăm hỏi cháu tên gì. Con Thắm bảo chúng em bộn việc quá đã kịp khai sinh cho cháu đâu ông nội cháu bảo gọi nó là con Chòe. Bọn em trước trong công ti giờ làm ngoài chả có chế độ gì đẻ đái khổ lắm bác ạ. Con Chòe ở bên kia không quen khí hậu bị hen phế quản. Cháu lớn tí nữa em gửi ông bà em đi Hà Nội làm ô - sin lêu têu chán lắm rồi anh ạ. Anh Tư bảo thằng chồng con này người Hưng Yên cùng công ti ở bên Đài chả biết phải con mình không nó cứ lấy thôi nó lấy em mình là phúc rồi chú ạ. Chú không biết chứ hôm nọ nó đưa gia đình lên đặt cơi trầu mới phát hiện ra cô em mình còn một đứa nữa ở quê nó uống rượu say cứ khóc rưng rức tôi động viên mãi bảo thôi cái số mày nó thế. Thằng này nhà cũng kiết bố chạy thận mẹ nông nghiệp thuần túy chả có lương lậu gì vất lắm. Thằng này tên Hùng mà hèn chú ạ thế mới biết cái tên chả nói lên điều gì. Làng mình giờ đi Nam với xuất ngoại nhiều lắm. Khổ nhất là thằng Huyên ngố con ông Bỉnh hâm đi bộ đội cùng anh 37 tuổi mới lấy vợ vợ đi Đài gửi tiền về xây nhà sau lại gia hạn thêm mấy năm vừa mới về xây bếp mới lại xây bờ rào. Trước thì béo tốt giờ như con ve anh trông thấy ti tiếc chẳng còn cái mẹ gì thằng chồng thì tóc bạc phơ phơ ra anh chả đi đâu hết anh cứ vợ con anh quê mình là nhất…

Tôi ngà ngà bảo anh Tư quê mình có cụ Bút Tre thơ lừng danh thiên hạ Bắc Nam nhiều người phục cụ sát đất. Thằng Tí bảo anh Tư thế là bác kiên cường bám trụ đấy em chúc mừng bác em với các bác đồng khởi một chén vì tinh thần cụ Bút Tre. Anh Tư bảo thơ phú thì anh không biết chứ riêng về ăn uống anh cứ là phải đoàng hoàng.

Tôi và thằng Tí say quá chả đội mũ mão gì cứ thế nhảy lên xe máy về nhà. Con Thắm ngoái cổ ra bảo bác Tâm sau này thành đạt nhớ giúp con Nhạn nhà em một suất làm cô giáo nhé. Tôi gật đầu lia lịa như sảng rượu. Thằng Tí bảo bác này chết vì cái bệnh hứa bừa.

Lên con dốc nhỏ.

Quẹo trái.

Nhà cửa nhấp nhô.

Con mương hẹp.

Bờ đê mới.

Về đến cổng thằng Cam sứt hàng xóm thổi còi nhựa kêu đánh toét một cái thằng Tí bảo mẹ thằng mất dậy làm anh giật cả mình cứ tưởng cảnh sát giao thông.

Tôi lên giường lăn ra ngủ.

Trong cơn say thảng thốt, tôi mơ về trung du yêu dấu thuở xa xưa.

Mùa hạ bầu trời xanh ngăn ngắt.

Mùa thu những áng mây phù du vời vợi đi qua.

Đông đến từng đàn chim tránh rét bay thảng thốt.

Tết xong là tháng Ba. Tháng Ba hoa gạo nở cháy trời. Dẫm chân lên ruộng mạ. Bùn từ kẽ đất bắn túa lên. Những con cào cào non bay ra. Tanh tanh mùi đất.

Tôi nhớ mùi chiếc áo đẫm mồ hôi của mẹ. Tôi nhớ những bà già đi chợ bán lá chuối khô.

Chợ chiều trung du se sắt.

Ôi, tôi nhớ mùi phù sa châu thổ. Vết chân trần loang đất. Rặng điền thanh. Vạt nắng chiều. Mùa Hạ chơi ô ăn quan, chơi nhảy dây. Những đêm trăng bọn tôi chạy trên ruộng đuổi nhau. Mùa khô. Trời mát. Đất cứng đơ. Bàn chân dẫm roàn roạt lên gốc rạ.

Những đêm trăng…

Tôi khóc nấc lên vì chẳng đưa con Thắm đi Hà Nội chơi được. Rồi tôi cũng chẳng giúp được cho con Nhạn làm cô giáo…

Con Thắm mặc áo hoa tim tím, nói cười lanh lảnh. Nó lĩnh xướng cho đội Sơn Ca. Cả con Nhạn, con Chòe cũng hát.

4

Mấy hôm sau tôi về Hà Nội. Vợ chồng con Thắm và con Chòe đi Hưng Yên. Thằng Tí đi đào cột điện thuê cho công ti Việt - theo. Con Nhạn ở lại giữ tuổi thơ với ông bà ở trung du. Tôi nhắn tin cho thằng Tí bảo “hom nao qua mo cu But Tre lay cu ho anh mot cai” (hôm nào qua mộ cụ Bút Tre lạy cụ hộ anh một cái).            

 

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác