Trên từng cây số

Gương mặt nói chung là bình thường, có thể gặp nhan nhản ở các điểm đỗ xe buýt hay trung tâm xuất khẩu lao động. Mũi không cao, khóe môi chả kéo dài hay cong cong chút ít để “tạo thành” một ấn tượng ngồ ngộ. Hơi mập mạp, chân ngắn so với lưng.

Có một vẻ gì lạ lẫm nữa, mãi sau Minh mới “gọi” ra được, là đôi mày không tỉa tót tẹo nào, khiến gương mặt có vẻ tự nhiên và thành thật, thậm chí hơi cứng. Bình thường, Minh, vốn tự cho mình có mỹ cảm thanh thoát, chả bao giờ ngắm kỹ cái “loại” trung bình thế này. Nhưng bây giờ cô đang ngồi cạnh, trong anh bắt đầu cái “quá trình cảm nhận”. Dần dần anh thấy mình bị vẻ thanh tân hấp dẫn, nó toát ra từ làn da căng tràn trề, những vệt sáng bóng trên tóc tràn qua trán rồi đôi má, xuống cái cổ hé hé, vì xe đang chạy. Những bộ điệu ngượng nghịu, kiểu như hơi khép lại khi bị kẻ khác giới “soi”. Sức xuân thiếu nữ bao giờ cũng quyến rũ đàn ông, nhất là anh nào đủ trải để hiểu được sự bất lực của những kinh nghiệm với giỏi giang, kể cả, đôi khi thôi, sự giàu có hay quyền lực.

Đường lên Vĩnh Yên còn xa, có những chỗ đang sửa, mấy năm nay vẫn còn sửa. Quá trình “hỏi han và tự giới thiệu” bắt đầu, không đến nỗi quá uể oải. Cô gái nói khi người đàn ông bên cạnh không giấu vẻ quan sát mình: “Em tên là Tân. Tên con trai, phải không ạ? Là vì mẹ em sinh ra ở Tân Thế giới, về nước lúc hai tuổi”.

- Thế thì em của em là “Di” với “Lân” à? - Minh hỏi đùa, cốt cho cuộc làm quen khỏi cứng quèo.

- Không ạ. Em em thì chả còn dính gì đến kỷ niệm nữa. Nó là Yến, con gái.

- Chắc mẹ em về hồi sáu mươi, trở lại trên quê?

- Hưng Yên là quê gốc. Nhưng hồi về, Việt kiều không được ở thành phố, phải lên Yên Bái với Tuyên Quang cả. Ông bà ngoại có biết nghề nông đâu, cuốc đất trồng sắn đói quá xoay sang thợ may. Mẹ em với cậu em may mà học được chút ít, em thì qua hẳn cái trung học. Nhà em chả được trí thức như các anh... Sau lấy bố em thì về Vĩnh Yên ở, ông bà nội cho mảnh đất rìa thị trấn. Các anh có biết đầm Vạc không ạ? Em đẻ ở đấy.

- Nghĩa là đẻ xong mẹ vứt tòm xuống đầm “ông ơi ông vớt tôi nao...” chứ gì. Thảo nào anh thấy em có vẻ bơi giỏi. Người chuẩn lắm.

Minh khen tầm phào, nhưng không phải không có ẩn ý. Cánh tay Tân phủ lớp lông tơ nâu nâu, chắc là rất mịn. Giá mà được áp lên. Bên trên, Pháo đánh tay lái tránh chiếc xe tải nặng, tán với xuống đúng kiểu lái xe: “Thế em có định đi thi hoa hậu kỳ này không?”.

- Em bơi giỏi thực đấy. Có thể qua bên kia đầm, vòng đi vòng lại đến một cây. Hồi bé em đen như hòn than bóc nõn.

“Nói thật, anh rất thích người da nâu”, Minh buông lửng, cảm thấy nhục thể đang bò ra, đứng dậy. Chuyện trên đường, dù bâng quơ, dễ làm xa lạ thành gần gũi. Biết đâu, anh với Tân còn gặp lại trong một hoàn cảnh khác, những quan hệ mập mờ bắt ta phải phiêu lưu, hứa hẹn cả vui vẻ tươi tắn lẫn phiền phức, thậm chí nguy hại. Nhưng trước mắt thì chả có gì đáng phải “cảnh giác cách mạng” cả, cái tên con trai đảm bảo sự chân thật của cô gái lắm.

*

“Sự thể” bắt đầu khi xe qua cầu Thăng Long. Đúng hơn, là vào chiều qua, khi Minh đề nghị đội xe điều đích danh Pháo đi Yên Bái với mình. Hai người là một cạ “trên từng cây số”: nói tục thoải mái, tậm tịt khi xa nhà. Trong phòng karaoke, Pháo hát rất dở nhưng dư dật chuyện tiếu lâm, sẵn sàng uống đỡ, một điều “sếp” hai điều “sếp”, nghĩa là phong độ ngoại giao vượt quá tầm một lái xe. Về phần mình, Minh chả bao giờ quên chia chác cho Pháo những gì gặt được - cái phần tất yếu của những chuyến đi. Đây là một lợi thế lớn của anh, so với Nhượng, cũng phó phòng, đang ngấp nghé chỗ của ông trưởng sắp về hưu. Nhượng đeo kính dầy, trơn như con rắn, bao giờ cũng “nhất trí” kể cả khi trưởng phòng chưa “phát” gì. Cánh lái xe chê anh ta “kẹo”, đã có lần cho nằm lại trên đèo Gió ở Cao Bằng.

Ngày cuối tuần dân ngoại tỉnh làm ăn xa về quê rất nhiều, tụ lại bắt xe khách trên đường lên cầu Thăng Long. “Nhiều ‘phanh nón’ lắm, anh có thích đón một cô lên cho đỡ buồn không?”, Pháo hỏi. Khi Minh ậm ờ, hắn tà tà chạy xe sát từng đám, “tia” xem có gương mặt nào dễ coi. Phải đến khi qua cầu thì mới “bắt” được cô gái, xin cho về Vĩnh Yên. “Em thấy xe biển xanh mới dám đi. Không phải người nhà nước sợ lắm...”, Tân nói khi Pháo hỏi sao không vẫy chiếc Mazda biển trắng đi trước.

- Khổ, thân gái dặm trường, em biết lo thế cũng phải. Lên xe sếp anh là đúng đấy, Pháo nói rất “tự dưng”.

Phần “tự giới thiệu” bắt đầu, qua những gạn hỏi chừng mực. Tân bảo cô đang theo trường cao đẳng du lịch, vì không có tiếng Anh nên không vào được lớp hướng dẫn viên, thành thử đành học chạy bàn, bán hàng hay làm buồng èng èng, sau này làm cho ông chú có khách sạn trên Vĩnh Yên. Nhà có đất vườn rất rộng thu hái được chút ít, sau phải giải tỏa cho dự án. Bố mẹ cô giờ chả biết mình thành phần là nông dân hay dân nghèo thành thị, nhưng cái nhẽ ôm cục tiền đền bù mà chả biết sống bằng gì thì rõ lắm.

Dự án nào thì cũng phải nhận con em những gia đình đã di dời để giải tỏa đất vào làm chứ? - Minh hỏi, dù biết câu trả lời là thế nào rồi - Anh cũng biết khối cán bộ tắc trách, cứ hứa hẹn cốt đuổi được dân đi là xong.

Thật ra em cũng được vào học nghề mấy tháng, rồi kiểm tra, không “chạy” nên nghỉ cho khỏe.

Tân nói với vẻ chả có gì ấm ức, rồi hỏi han các anh đi đâu, làm gì ạ. Minh bảo bọn anh đi công tác, kiểm tra một gói thầu trên Yên Bái. Nghĩa là cơ quan phải quản lý một chương trình thay đổi cơ cấu cây trồng trên miền núi, số tiền cũng chưa đến nghìn tỷ đâu, chia nhỏ thành nhiều hạng mục cho các , có khi là bê phẩy, bê phẩy phẩy phẩy thực hiện.

“Đi hùng hục, uống quần quật ấy mà”, Minh nói khi Tân bảo. “Thế thì các anh tha hồ được các bê chiều, em nghe đám làm khách sạn bảo thế”. Đúng là như thế thật. Nhưng làm sao anh kể cả cho cô những “chi tiết” khác, như mình nhận lại quả, còn các bố bên bê, nghĩa là bọn doanh nghiệp với quan chức địa phương có tiền mua đất xây nhà ở Hà Nội. Dĩ nhiên, phần cho dân làm vốn trồng rừng sẽ như quả cam chứ không được bằng quả bóng đá giống báo chí thổi...

- Anh chỉ bịa! Uống mà lại quần quật...

Cô gái rũ ra vì cười, rồi kể những điều làm Minh thấy lạ lẫm, như đứng bếp lớn thì đàn bà không sao theo được đàn ông nhưng cô nào biết uống rượu thì đàn ông chỉ còn biết xách dép. Rằng tiền “boa” của cánh làm buồng hẻo hơn ngoài quầy rượu nhiều, và rằng du lịch không có “sếch” thì không phát được, tuy chả bao giờ ngành ghi điều đó vào trong một giáo trình nào. Những trải nghiệm có vẻ đến sớm trước tuổi, làm anh nhớ tới một chân lý trong sách Tàu: “Vợ không bằng thê thiếp, thê thiếp không bằng đĩ, đĩ không bằng vụng trộm”. Về khoản đàn bà, Minh có những sở thích chênh với cạ của mình. Pháo rất dễ tính, chả dính đến ai lâu “rách việc”, cứ “bóc bánh trả tiền” xong quên ngay là tiện nhất. Còn Minh, dù chả bao giờ từ chối những cuộc chiêu đãi chân dài của các , nhưng không thể hứng quá trong những nhà thổ nhớp nháp, với những cô càng “tàu nhanh” càng tốt. Giao lưu một chút, thủ thỉ một chút cho nó có tình cảm vẫn hơn, dù luôn biết những “tâm sự” ấy chả thật được mấy nả. Trong thâm tâm, anh luôn hướng về những quan hệ có chút quý mến nhau, nói chuyện được, lãng mạn tý ty càng tốt, và đừng sâu sắc quá kẻo “nghĩa lộ”, lâu lâu lại “đổi gác”. Trong các cuộc họp lớn, phần giới thiệu đại biểu của ban tổ chức bao giờ cũng làm Minh nghĩ đến câu “kính thưa các đồng chí chưa bị lộ”. Mẹ kiếp, cái thằng nào phát minh ra hóm thật. Có biết bao nhiêu bậc đạo cao đức trọng trên đời này, khi chết điếu văn phải ca ngợi là “người chồng thủy chung, người cha nhân từ, người tình son sắt” mới phải.

“Bồ” là Thiên Thai. Nhưng phải luôn luôn có “khăn ăn Thái” để chùi mồm, thế mới cách rách chứ lỵ. Nhưng cô gái ngồi cạnh anh, sắp tới sẽ xuống dọc đường, lại đang gợi lên những hy vọng về một quan hệ thú vị, có thể là hơi hơi lâu dài. Dù thế nào thì cũng khác lắm vợ ở nhà, với những vết rạn trên bụng sau khi sinh nở, càng ngày càng nán lâu hơn trước bàn trang điểm. Nào đi bộ lắc vòng, nào xăm mắt cắt mý dưỡng da bằng mật ong mý sữa chua mý cả hoa hồng đắp lên mặt... Ôi dào, làm sao mà tin được những trò “trẻ hóa cán bộ” ấy!

Trước mặt đã là những thanh chắn của trạm thu phí cuối đường cao tốc. Pháo mua vé, tà tà chạy qua rồi hỏi một câu làm Minh không thể không chú ý: “Anh biết chuyện ông Nhượng chưa? Em nghe văn phòng bảo ông ấy lấy ở lưu trữ trung ương một chứng thực là đi thanh niên xung phong hồi hai mốt tuổi chứ không phải hai nhăm”.

- Đ. mẹ thằng chó!

Câu chửi bật ra làm người Tân hơi cứng lên, cố cưỡng cái nhìn sang người ngồi cạnh. Thế là cái thằng loẻo khoẻo luôn gật gật khi sếp trưởng nói ấy đã đi trước Minh một bước, lại là cái bước anh luôn cho là lợi thế của mình. Sếp trưởng ba năm nữa thì về, hai thằng phó đều vũ trang bề bề bằng cấp chính trị với chuyên môn. Chả còn cái gì chưa học. Chả còn đ. gì không hầu. Những áp tết gặp nhau huỳnh huỵch ở chỗ cần biếu, trong tết lại phải bắt tay chúc sức khỏe nhau đúng những cửa ấy. Minh kém Nhượng ba tuổi, tức thị nhỉnh hơn trong cuộc đua vào cái ghế sẽ trống kia. Nhưng giờ thì...

- Thế ông Thi bảo sao?

- Sếp chỉ “ờ, để rồi xem”. Anh lên thì mới công bằng, phòng em chỉ quý mỗi anh. Trình độ ông Nhượng sao bằng anh được, cả cơ quan bảo thế.

Cái chuyện “chỉ quý mỗi anh” và “cả cơ quan bảo thế” không làm dịu nộ khí đang phụt lên trong người được khen. Bao nhiêu công lao “trồng cây đức” nuôi sếp có ít đâu. Mà thằng già đểu quá. “Ờ để rồi xem” tức là cả hai thằng phó còn phải căng sức ra mà thi đua yêu nước yêu thủ trưởng trực tiếp mới lỵ những thủ trưởng trên thủ trưởng trực tiếp nữa. Thế mà tháng trước đi Lai Châu về, anh lại đem lạng cao hổ xịn được biếu đem cho bố ở quê. Cái thằng sắp hưu được tẩm bổ có khi đã không “ờ để rồi xem”, mà còn cho thanh tra nhân dân đi kiểm tra lại lý lịch Nhượng ấy chứ...

Mất tiên cơ rồi! Tưởng tượng ra phong cảnh Nhượng làm trưởng quá là điên tiết. Có nghĩa là nó sẽ nói những câu tù mù đa nghĩa, nặng về mục đích yêu cầu của công việc, mình căng tai lên đón ý, đưa thầu về đúng “cổ cánh” của nó. Và đi “gặt” phần lại quả đem về cúng, tất nhiên cũng dây máu nhưng chả thể nào bằng. Có nghĩa là tuần chay nào cũng phải có nước mắt, tết lễ đến nhà chúc anh chị dồi dào sức khỏe lãnh đạo cơ quan hanh thông, bình luận chương trình tivi ngày ông Táo lên trời năm nay không hay bằng năm kia. Có nghĩa là... Mẹ kiếp! Làm phó như chó dọn cứt, thằng nào đúc kết thế nhỉ?

*

Cơn giận làm Minh bần thần, đờ đẫn. Chuyến đi hứa hẹn bao nhiêu cụp lạc thế là hỏng bét. Rồi anh chợt nhận ra trong khi “ông thầy” mải “tâm trạng”, thằng lái đã nhanh mồm tăm tia “nhân thân” cô gái. “Chúng em thuê trọ, ba đứa chung một buồng mười mét, tám trăm nghìn chia nhau, điện nước tắm giặt đóng chung với cả dãy. Đi học bằng xe buýt nhiều quá quen cả phụ lẫn lái, chả phải chìa vé tháng ra. Sinh nhật thì chỉ đến chầu ốc luộc đầu xóm Vọng là cùng...”. Những lời bỗng làm Minh tỉnh ra. Ngồi cạnh anh là cô gái nghèo, hẳn có nơi nương tựa thì rất tốt. Cái gáy chắc nịch có những sợi tóc rối, đám lông nâu nâu trên tay. Và thanh thanh hơi “véo” lên, cái giọng luôn luôn kích thích anh. Một con mồi tốt, thanh tân, vừa cứng cỏi vì phải sống xa nhà, vừa yếu ớt, tất nhiên, vì sẽ thật khó từ chối những “món quà nho nhỏ” kiểu chai dầu gội đầu, hứa hẹn bao thống khoái.

Cố gạt bỏ cơn phiền nẫu, Minh chen vào câu chuyện, hỏi Tân về mốt tóc cô đang để, cậu phụ xe buýt chắc phải quan tâm đến em lắm nhỉ. Rồi như là tình cờ: “Em có thể cho xin số điện được không, anh rất muốn biết con em những người mất đất cho các dự án đang sống như thế nào. Trong công việc của bọn anh có một nội dung là điều tra cái phần hậu dự án ấy mà...” Rất tự nhiên, Tân đọc số điện thoại di động, bảo Minh bấm lại vào máy của cô, cả số cơ quan “vì anh có thể đi uống nước trong giờ làm việc được đấy”.

Em cũng muốn được quen các anh để có những hiểu biết mới. Thật ra em biết gì Hà Nội đâu!

Cái câu nghe thật nhẹ nhõm. Chấp nhận liên hệ lại nghĩa là ngầm hứa hẹn một cái bắt đầu rồi, chầu trà Dilmah chẳng hạn. Sau những đưa đẩy là quà cáp, có thể là lọ nước hoa bé tý, loại chỉ để chấm một giọt lên gáy. Rồi anh sẽ đưa tiền cho cô kiếm chỗ trọ riêng, tuần đi ăn một lần. Sinh nhật sẽ có quà đều đặn, nhưng sinh nhật bạn thì đừng, chả phải vì tốn kém mà “hoạt động bí mật” nó phải thế.

“Nuôi” ấy mà. Cái cốt tử của cuộc chơi này là phải giữ một tiết tấu vừa phải, không để cho “đối tác” hy vọng nhiều quá. Nó mà sách nhiễu lắm khéo tan cả vợ cái con cột. Áp mặt vào đám lông nâu nâu, di di môi trên lọn tóc rối sau gáy. Những hình dung ái ân làm Minh đờ đẫn. Mẹ kiếp, cái thằng Nhượng mặt choắt tai chuột ỉa cứt sắt tháng chỉ trèo lên bụng vợ một lần, mày làm sao có được tý chút cái sướng khoái này của ông đây...

“Ai về mua vại Hương Canh, cho mai lấy trúc cho anh lấy nàng”, Minh khoái chí đọc khi trông thấy những chồng tiểu xếp dọc con phố nổi tiếng về đồ sành. Nghĩ về thằng Nhượng bây giờ thật lãng phí phạm.

*

Đã gần đến Vĩnh Yên. Cái hình dáng đặc biệt của nhà thi đấu thị xã hiện ra, đằng sau là đường nét thô cứng xấu xí của các công sở. Lại sửa đường. Ô tô xếp hàng cả trăm mét chờ chiều xe ngược qua. Pháo hỏi to: “Em xuống chỗ nào đây?”. Trong gương chiếu hậu, cô gái chả nhúc nhích. Hỏi lần thứ hai thì “Em chả xuống đâu!”, nghe rất rõ.

- Thế kết sếp anh quá rồi à? Sếp anh ga lăng em chết là phải.

Câu đùa thô quá, làm Minh đâm ngượng. “Sắp về với bố mẹ hồi hộp quá chứ gì? Hay để bọn anh đưa về tận nhà?”, giọng anh nửa ân cần nửa bỡn cợt.

“Nhưng các anh cho tiền thì em mới xuống”.

Câu nói làm hai anh đàn ông sững người. Minh nhìn mặt Tân, ngoảnh đi rồi quay lại: “Em đùa đấy chứ?”.

- Em không đùa. Các anh thiếu gì tiền, phải cho em!

Im phăng phắc. Mà bên ngoài thì còi inh ỏi. Tân quay cửa kính xuống, thò đầu ra ngoài. “Anh cờ đỏ ơi giúp em cái...”. Gương mặt gầy sắt của người cầm cờ hiệu giao thông ngó sát vào. “Em sắp về nhà rồi, cho xe em đi trước đi!”. “Biển xanh nhưng cũng phải có giấy ưu tiên, không thì đến tối thế nào cũng qua được”.

- Thế thì anh giả em đi để em xuống.

Tân thúc rất to, giọng đã ra chiều gắt gỏng khiến “mặt gầy sắt” nhìn dằm dò, lá cờ trong tay thôi vung vẩy. Cánh tay có những sợi lông tơ nâu nâu đẩy mạnh vào người Minh khiến anh sợ hãi, bất giác lần túi móc ra tờ hai trăm nghìn.

Bốn trăm mới đúng chứ. Nhanh lên anh!

Sao lúc nẫy mình đưa nó cả số điện thoại cơ quan, ngu quá thế! Cái khung có tấm bằng Gia đình Văn hóa Mới phường cấp, vợ đem treo trên tường làm Minh rất ghét, bỗng hiện lên trong đầu. Đành móc thêm bốn tờ năm mươi nghìn nữa, tay chân rất lúng túng.

- Phần anh nữa chứ. Anh quên à?

“Tân” nói với lên trên. Nhưng Pháo đã xuống xe, giật mạnh cửa sau, quát vào mặt cô: “Mày có xuống không ông cho chết mẹ mày bây giờ!”.

- Chả thì thôi. Em cảm ơn các anh.

Cô nhét tiền vào túi quần, chỗ có cái điện thoại di động vừa reng reng, bước xuống. Quay lại ngó, thấy cái người vừa đưa tiền cho mình đã không nhìn theo mình.

Xe biển xanh không phải đợi “đến tối” như người điều khiển giao thông dọa, lên tới Yên Bái cũng sớm. Dọc đường, dù Pháo ra sức chửi bới “con mất dậy”, Minh chả nói năng gì. Sự thể diễn ra quá nhanh. Nó chọn đúng lúc đúng chỗ mình không ngờ. Không hiểu sao lúc ấy máu trong người anh lại đông cứng ra thế, cái cục nợ trở thành con giun chết. Anh sẽ không bao giờ đi công tác với Pháo nữa, hẳn là thế...


TRẦN CHIẾN

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác