Quên và nhớ!

Có thể nói đời người là một chuỗi nhớ và quên, quên và nhớ... Ngay từ thuở nằm nôi đứa trẻ đã phải tập nhớ những điệu cười, điệu khóc.

Lớn lên đi học phải làm sao nhớ được mặt chữ, nhớ được cách phát âm, rồi nhớ những câu văn, câu thơ, nhớ được những định nghĩa, định lý, tiên đề, hệ quả, những công thức, hằng đẳng thức lý, hoá, lượng, đại, hình… Càng học lên càng phải nhớ nhiều. Càng lớn lên càng có nhiều việc, nhiều điều phải nhớ. Vào bộ đội phải nhớ 10 lời thề danh dự, 12 điều kỷ luật của quân đội, nhớ lý thuyết, nhớ thực hành về kỹ thuật, chiến thuật bộ binh, pháo mặt đất pháo phòng không, xe tăng, thiết giáp, máy bay, công binh, ra đa, tên lửa… và bao nhiêu thứ vũ khí, khí tài từ thô sơ nhất đến hiện đại tối tân nhất. Vào cao đẳng, đại học và trung học chuyên nghiệp phải nhớ nào là ma trận, toán rời rạc, toán cao cấp, nào là triết học, chính trị kinh tế học và bao nhiêu là môn khoa học khác. Đến khi ra công tác ở một ngành nghề nào đó lại phải học tập để nhớ được nghiệp vụ kỹ thuật chuyên môn của ngành nghề đó. Đến địa phương nào, dân tộc nào phải học tập để nắm được đặc điểm tình hình của địa phương đó, phong tục tập quán của dân tộc đó. Trong quan hệ tình cảm gia đình, anh em bè bạn, trong quan hệ xã hội, quan hệ làm ăn hàng ngày hàng giờ diễn ra biết bao nhiêu là hiện tượng, sự việc, bao nhiêu nghiệp vụ phát sinh… đòi hỏi con người ta phải nhớ. Nào là trắng đen, thiếu thừa, trả vay, cho nhận… Biết bao nhiêu điều không cho phép ta được quên. Có những đều ta phải nhớ tức thì, có những điều ta phải nhớ trong một thời gian nhất định, có những điều ta phải nhớ mãi mãi. Nhớ là một tất yếu. Nhớ là một việc bắt buộc và cần thiết.

Nhưng ta không thể nào nhớ hết được tất cả! Không thể nào! Ta chỉ nhớ được những điều nào đó trong một thời gian nào đó, một thời điểm nào đó mà thôi. Và, nhớ được điều này, có thể ta sẽ quên điều khác. Bộ nhớ của con người cũng có giới hạn. Thế là sinh ra quên. Quên cũng là một tất yếu. Và vì thế, quên cũng là cần thiết.

Người ta vẫn thường nói “Sức khoẻ là trung tâm”, “Có sức khoẻ là có tất cả. Không có sức khoẻ là không có gì”. Sức khoẻ rõ ràng là một điều mọi người đều phải nhớ, cần phải nhớ để giữ gìn, bồi dưỡng và rèn luyện.

Ấy thế nhưng trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ, những chiến sĩ vệ quốc quân, giải phóng quân đã quên đi tuổi xuân, quên đi sức khoẻ và tính mạng của riêng mình, dũng cảm xông vào khói bom, lửa đạn để giành lấy tuổi xuân, sức khoẻ và tính mạng cho toàn dân tộc. Phan Đình Giót, Bế Văn Đoàn, Tô Vĩnh Diện, La Văn Cầu, Ngô Gia Khảm… trong kháng chiến chống Pháp, Nguyễn Văn Trỗi, Nguyễn Viết Xuân, Lê Mã Lương, Nguyễn Phan Vinh, Nguyễn Văn Hiệu… trong kháng chiến chống Mỹ đã quên hiểm nguy, xông vào lửa, xông vào đạn bom, đã hy sinh cả tính mạng mình để cứu lấy sức khoẻ và tính mạng cho đồng đội, cho đồng bào, cho dân tộc. Trong hoả hoạn, trong bão lũ, bao nhiêu chiến sĩ bộ đội, công an và những con người dũng cảm đã quên đi sức khoẻ và tính mạng của mình, đã nhảy vào lửa, nhảy vào dòng nước chảy xiết - để cứu lấy sức khoẻ và tính mạng cho đồng bào, đồng chí. Cái quên của những chiến sĩ ấy, của những con người ấy thật anh hùng biết bao, đáng khâm phục biết bao! Cái quên của những chiến sĩ ấy, của những con người ấy đáng để cho chúng ta nhớ mãi muôn đời.

PHẠM MINH GIANG

(Bình Dương cuối tuần)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác