Phố núi

Hãy thử tưởng tượng mà xem. Trong cái nắng tháng năm khó chịu của hà Thành, có quá nhiều ngay oi ả vì bụi, vì khói, vì người qua người lại. Tự nhiên trong cơn cao hứng rất cần thiết kia, phóng xe máy băng băng, mỗi người một chiếc xe song song nhau đi trên đoạn đường cao tốc. Đi về với gió, đi về với núi rừng. Chỉ nghĩ thôi đã thấy xa xanh vô cùng, tay như chạm được vào cả chân mây vậy.

Phố núi  - ảnh 1Rồi đêm.

Tôi chẳng thể nào mà quên được cái đêm hiếm hoi ngủ quên đâu đấy thật rồi. Và sương mờ giăng giăng khắp các chỏm núi. Nhìn xa hay nhìn gần cũng chỉ thấy mờ ảo khói sương. Giữa cái đêm rằm, vào ngày mười lăm âm lịch trong tháng ấy. Ngồi trên cái bậc cửa sổ của căn phòng, chân cuốn trong tấm rèm trắng của cửa, trên cao, giữa cái lạnh heo hắt của phố núi, giữa cái trùng điệp mờ xa kinh khủng của mây trời, vàng trăng tròn nhưng không vằng vặc như con trăng ở quê mà im lìm, lặng lẽ. Nó như thâm trầm đến kín đáo, như hoài cổ, như cổ tích đang lặng ngắm ta trên cao kia. Tôi vẫn nhớ đôi chân trần của mình hôm ấy co ro trong chiếc váy mỏng mảnh và ngồi vắt vẻo trên cái thành cửa. Ngồi ngắm trăng mê mải như bị thôi miên, như bị chìm sâu, như bị cuốn trôi đi. Cảm giác đất trời đang chuẩn bị đêm nay nữa là rời xa, là mãi mãi. Có lẽ sẽ không bao giờ trong cuộc đời tôi quên được cái đêm trăng Tam Đảo diệu kỳ mà liêu trai ấy.

Để rồi sớm mai, rùng mình trong chăn. Đêm núi rừng lạnh lẽo lắm. Nếu như trong chuyến đi chơi mình không có một người yêu nằm bên cnạh và đọc cho nghe một câu chuyện từ cuốn sách mang theo… Mới năm giờ sáng nhìn xuống cái sàn gạch dưới kia, chỉ thấy giàn su su đang chìm trong sương ngủ vùi, không thấy chú gà trống nào mà chỉ có tiếng gáy dõng dạc đâu đây. Đêm ở rừng không như đêm ở biển. Đêm ở biển khoáng đạt, rộng bao nhiêu thì cái đêm ở rừng mơ hồ và quạnh quẽ bấy nhiêu. Tôi đã cảm nhận về đêm ở rừng như thế. Tìm mặt trời đang ngủ ở đâu đó thật khắc khoải, thấy thời gian như chậm hơn. Mãi tám giờ sáng mới thấy nắng lấp ló ở cái rèm cửa tối qua đã ngồi. Chân đã muốn chạy đi. Thời trẻ. Ai cũng vậy thôi. Mang trong trái tim tưởng như là một niềm háo hức vô biên. Nhưng cũng có khi miềm háo hức đó giã biệt ta chẳng một lời thiết tha. Và ta sau nhiều ngày lăn lộn công việc ở cơ quan chỉ muốn về nhà. Nằm im và ngủ. Rồi có khi chả buồn nghĩ. Thế mà hôm nay nằm nghĩ lại mênh mang cái đêm Tam Đảo của năm nảo năm nào, khi mười chín đôi mươi, chơi một trò chơi ú tim, của một buổi sáng thênh thang đi hơn 300 bậc cầu thang mà không có cảm giác chùn chân. Nhớ lúc xuống dưới Thác Bạc và vô tình gặp một nhà thơ, người ta hằng tôn kính bao lâu nay đang hồn nhiên rửa chân ở đó.

Sau này, theo chồng về xứ Ninh, mỗi lần qua sông Vân núi Thuý, tôi lại ngỡ ngàng trước dáng núi như hình con chim Trả đang tắm mình trong nắng xuân… và tôi lại nhớ đến nao lòng chuyến đi Đà Lạt cùng học sinh. Con đường tới Đà Lạt, cả tôi và bạn đều biết, nó xa xăm và diệu vợi hơn rất nhiều cái cảm giác khi năm mười chín tuổi bạn phóng xe tám mươi cây số lên Tam Đảo. Đi xe đạp đôi ở Hồ Xuân Hương, qua cái bùng binh của thành phố, vòng vèo quanh cái vòi nước chảy miệt mài quanh năm, thấy những tia nước trắng xoá, bắn ra li ti, li ti xuống dưới bể. Không hiểu, sao đến giờ vẫn nhớ một chi tiết đơn giản như vậy. Vẫn nhớ sáng hôm nào ấy, tìm đến Thiền Viện Trúc Lâm, nơi tu viện của Phật giáo, ngỡ ngàng bởi cảnh non nước hữu tình, trong veo vẻo của nước hồ, tươi thắm rực rỡ của vườn hao đang nở mãn khai giữa sân chủa hay lặng im ăn cơm và tĩnh tại cùng với các bậc tu hành nưoi tu viện. Rồi con đường về với quê hương, là con đường từ rừng về với biển ấy. Cứ nhớ nhớ quên quên, đứng trước biển bao la, lòng lại nôn nao nhớ một sáng hôm nào mờ sương nơi phố núi… 

Lê Hà Ngân
(Văn nghệ)

 

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác