Nhà thơ Bùi Hoàng Tám

Theo nhà thơ Bùi Hoàng Tám: Thơ (giống như tình yêu) nếu lý giải, định nghĩa thì nó chết. Nhân buổi gặp gỡ kỷ niệm 50 năm Hội Nhà văn Việt Nam, BTV báo điện tử Tổ quốc đã có cơ hội trò chuyện với anh và được anh tặng thơ.

Nhà thơ Bùi Hoàng Tám - ảnh 1CỎ

Anh chỉ là ngọn cỏ

Gần đất nên xa trời

Đan vào nhau để sống

Kết vào nhau để tơi

Tự anh nhận ánh nắng

Tự anh che cho anh

Tự anh hút mật đất

Mà xanh cho trời xanh

Anh chỉ là ngọn cỏ

Nên ngại chi bụi bờ

Những buồn vui nhân thế

Anh gửi vào cho thơ

Anh chỉ là ngọn cỏ

Như lẽ đời giản đơn

Nhưng em ơi vắng cỏ

Lấy gì xanh núi non

LỜI THỀ MÙA ĐÔNG

Bắt đầu từ một mùa đông

Anh tôi ra trận rồi không trở về

Cũng từ một buổi chiều quê

Chị tôi đã nhận Lời thề mùa đông

Cũng là phận gái chờ chồng

Người còn hóa đá chị không hóa gì

Đá còn đợi lúc thiên di

Còn con để bế - Chị thì chịu không

Núi còn hòn vợ, hòn chồng

Chị tôi ôm mối chờ mong bạc đầu

Cái ngày tôi bước qua cầu

Chị không khóc sợ nhạt màu áo tôi

Bây giờ chị đã về trời

Thắp hương lạy chị, lạy lời Mùa Đông!

NGƯỜI KÉO VÓ

Còng vó cong

Như bốn ngón tay

Thả vào dòng sông

Ngàn con mắt

Khẽ thôi !

Khẽ thôi !

Không gian lặng ngắt

Chợt xôn xao con cá bị lừa

Sào vó cong vươn trở lại phía bờ

Sợi dây thừng dài căng như sợi cước

Nào lên !

Nào lên !

Nước rỏ vào mặt nước

Người kéo vó còng lưng dáng một con mồi

Dòng sông triền miên trôi

Cánh đồng tràn man gió

Người ở trên bờ

Cá nằm trong giỏ

Mặt trời lơ lửng

Ở hai nơi



Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác