Mùa đông - đan dệt yêu thương

Sẽ thiệt thòi biết bao nhiêu khi không có mùa đông. Mùa của những cơn gió lạnh, nhưng lại là cái cớ để con người ta cảm thấy cần gần nhau hơn - mùa của những ấm áp. Mùa đông cũng là mùa của những người đàn bà đan dệt yêu thương. Cho những chiếc kim đan, đan cài sợi len làm nên áo ấm. Cho những bàn tay đan cài bàn tay, làm nên tình yêu. Và cho tình yêu đan cài tình yêu, làm nên hạnh phúc.

Cơn gió lạnh đầu tiên

Sáng nay đi dạo ven hồ, ngạc nhiên vì đàn én hàng trăm con đang chao lượn trên mặt hồ. Lần đầu tiên thấy hồ nước mênh mang và tĩnh lặng với những hàng cây xanh soi bóng ven bờ đẹp đến vậy. Những chiếc đuôi hình chữ V hân hoan bay lượn trong cơn gió lạnh đầu tiên của mùa đông. Có đúng là én không? Loài chim luôn trú đông để tìm đến những miền nắng ấm? Mùa đông, hay là én không có thật?

Thèm mùa đông lắm. Thế nên nghe Khánh Ly hát “Người đi qua đời tôi” mới thấy buồn da diết. Mới thương những đêm lạnh gió luồn qua kẽ tay và buốt trong lồng ngực. Thế nên những kỷ niệm nồng nàn nhất luôn là món quà tặng của mùa đông.

Thèm mùa đông lắm. Để ngồi một mình trong quán Trà Hoa ấm rực nghe tiếng violon réo rắt. Để cuộn mình trong chăn như một con cún bông nghe mưa đêm rả rích buốt lạnh trên mái nhà, ôm một cuốn truyện hay và bật mấy đĩa rock quen thuộc.

Ai cũng bảo Phú Quang viết về mùa đông hay nhất. Và Hồng Nhung hát nhạc Phú Quang hay nhất. Họ nói họ nhớ mùa đông vì đã xa Hà Nội. Sao cứ phải đi xa để nhớ? Có giống như ta đã mất một người tình không?

Những đôi lứa cũng thi nhau chờ đợi buổi chớm đông cho ngày hôn lễ. Trẻ con xuýt xoa đón rét. Bố mẹ chúng bảo qua tiết đông hàn, mùa xuân sẽ tới. Đến cụ Mãn Giác Thiền sư cũng để lại câu thơ bất hủ “Đêm qua sân trước một cành mai”. Mùa đông được ví như điểm “thấp nhất” trong hồi “bĩ cực” mà mùa xuân mới đích thị là “thái lai”. Ai cũng chờ đợi “thái lai”, mấy người biết đón nhận “bĩ cực”? Bởi vậy mùa đông luôn là cái cớ cho những trái tim yêu. Để con người ta cảm thấy cần gần  nhau hơn nữa. Mùa đông - mới là mùa của những ấm áp.

Thương mùa đông quá.

 

Đan dệt yêu thương  

Mùa đông - đan dệt yêu thương - ảnh 1Cứ mỗi mùa đông về, khi cái lạnh bắt đầu len lỏi trong từng góc phố, từng con đường nhỏ, lại thấy lòng nao nao khi được lang thang khắp nơi để tận hưởng cảm giác gió lạnh táp vào mặt. Mùa đông mang đến cho ta thật nhiều xúc cảm…

Nhớ cái gió lạnh đầu mùa trong trang văn của Thạch Lam, nhớ cái ấm áp của tình người, nhớ những tấm lòng bao dung, và còn biết bao nhiêu điều khác trong cuộc đời khiến ta cảm thấy lòng mình không buốt giá. Mùa đông lạnh để thử thách lòng người nhưng cũng chỉ ở mùa đông mới cho thấy ta cần biết bao nhiêu một ngọn lửa ấm, một trái tim nóng biết yêu thương, biết vỗ về.

Hồi còn nhỏ, tôi thường được mẹ đan cho những chiếc áo len, những đôi bao tay bé tí xíu và những chiếc khăn rực rỡ sắc màu. Đến bây giờ, mỗi khi nhìn lại những đồ vật ấy, tôi vẫn thấy lòng mình ấm áp một cách kì lạ. Đã có biết bao mùa đông đi qua. Đã có biết bao chiếc khăn, chiếc áo được đan dệt từ yêu thương và cũng đã có biết bao trái tim được sưởi ấm.

Tự ngàn xưa, người chinh phụ mòn mỏi chờ chồng đi chinh chiến đã ngồi đan áo ấm gửi ra nơi sa trường sương giá, với tất cả tình yêu thương của mình. Kháng chiến trường kì, các mẹ các chị cũng tặng cho các chiến sĩ những tấm áo, những chiếc khăn đủ để sưởi ấm lòng những khi lạnh giá. Nơi chiến trường lửa đạn, các anh vẫn luôn cảm thấy một điểm tựa, một niềm tin vững chắc chốn quê nhà, có thể giữ chặt cây súng trên vai bảo vệ sự yên bình của Tổ quốc.

Cứ tưởng rằng trong nhịp sống hối hả thời hiện đại hôm nay, sẽ chẳng còn ai có thời gian ngồi đan khăn đan áo. Khi hàng hóa tràn ngập khắp mọi nơi với đủ loại phong phú, đa dạng, ai cũng có thể nghĩ đến chuyện mua hàng hiệu vừa nhanh vừa tiện. Thế nhưng, mẹ tôi hàng năm vẫn đan khăn và áo cho bố tôi, cho các con, các cháu. Tấm áo ấy có thể không đẹp bằng một chiếc áo được dệt bằng máy nhưng lại khiến người mặc ấm lòng và hạnh phúc vì cảm nhận mình được yêu thương biết nhường nào.

Và còn có biết bao người đàn bà khác vẫn đang âm thầm dệt nên những mùa đông ấm áp. Những chiếc khăn, chiếc áo ấm đã trở thành cầu nối của tình yêu thương, nối những tâm hồn của những đứa con…

Có một ngày bất chơt tôi gặp một thiếu nữ duyên dáng đi giữa phố phường mùa đông, cổ quàng chiếc khăn len được đan thật khéo léo, nhã nhặn.

Bất chợt tôi gặp một thiếu nữ Hà thành, một sáng đi gom len về miệt mài ngồi đan áo. Từng mũi kim đưa lên thoăn thoắt cùng ánh mắt dõi theo rạng ngời hạnh phúc.

Tôi yêu mùa đông bởi cái lạnh của thời tiết và cái ấm áp của tình người. Đôi khi tôi vẫn tự hỏi phải chăng mùa đông là cái cớ để con người ta có thể gần nhau hơn? Mỗi mùa đông đến, những cuộn len mềm mại sẽ lại được nâng niu, được lựa chọn để rồi chúng sẽ đan dệt lên một mùa yêu thương...

 

(Phú Yên)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác