Mắt trong

Như là cô bé Lọ Lem biết sau tiếng chuông điểm 12h là xe tứ mã thiếp vàng sẽ hóa thành một quả bí ngô, những chú bạch mã hóa thành lũ chuột và chiếc váy lộng lẫy này sẽ biến thành bộ quần áo cũ mèm, rách rưới... dù nó không muốn nghĩ đến, nhưng nỗi buồn đó cứ quẩn quanh.

Hôm đó, một buổi sớm mùa đông, đang ngồi “buôn” với mấy đứa bạn thân, bỗng cô bạn lớp trưởng hớt hải chạy về: “Lớp mình ơi, có kết quả thi học sinh giỏi rồi đấy! Thầy hiệu trưởng vừa thông báo thế, mọi người xuống bảng tin xem nhé!”. Cả lớp nhốn nháo hẳn lên và tất nhiên là trong lòng nó cũng đang rối bời, cảm giác hồi hộp...

Nó vội vàng bước tới gần bảng tin với bao câu hỏi. Liệu mình có đỗ không?

Nhưng... như một gáo nước lạnh dội vào mặt - nó đã trượt! Choáng váng, mặt nóng bừng, chân tay run lẩy bẩy, những bước đi chưa bao giờ khó khăn đến thế!

Nó đã trượt, đã không vượt qua kì thi đó mà kết quả của kì thi luôn được mong đợi như một món quà dành tặng mẹ nhân sinh nhật.

Nỗi buồn như cái xám xịt và tái tê, u ám và lạnh lẽo của một sớm đông mưa rả rích. Tự nhiên nó thấy má mình ướt ướt và không biết đã khóc từ lúc nào...

Một tuần đã qua, một tuần sống trong sự buồn bã và thất vọng, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt ai, chẳng dám đối mặt với sự thật này.

Hôm nay, khi vừa thò đầu vào lớp, nó thấy tiếng cô bạn bí thư đang gọi:

- Lớp mình ơi, nào từ từ, cho tớ xin mấy phút thôi...

- Nói đi sếp ơi! - Nó cười, nụ cười đầu tiên xuất hiện trong suốt bảy ngày qua. Bên cửa sổ, khoảng trời thật rộng. Nó thấy lòng mình như nhẹ hẳn đi, thấy như vui hơn khi nghĩ đến câu nói lúc nãy của bí thư: “Lớp mình ơi!”. Lúc nào cũng thế, nghe thân thương vô cùng và bất cứ ai đang làm gì cũng dừng lại để lắng nghe - ai cũng được lắng nghe như thế! Đúng vậy, tập thể này lúc nào cũng vui vẻ.

Vừng trời ngoài kia dường như bỗng sáng lên và hình như có một chút vàng tươi của nắng. Thế mà tại sao những ngày qua, mình lại chỉ thấy xám xịt thế nhỉ?

Phải rồi, có những nỗi buồn để mình lớn lên, như những nhát khứa vào gốc mướp để cây ra thêm nhiều quả.

Buồn không hẳn là không tốt, khóc không hẳn là không hay.

Có phải trời sáng lên vì mắt mình trong hơn sau khi khóc?

Phạm Mai Liên
(Báo Yên Bái)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác