Lòng mẹ

Ừ, nay tôi 62 tuổi, đã là ông nội, ông ngoại nhưng vẫn còn sợ mẹ. Sợ mẹ không phải vì đòn roi, mà sợ mẹ buồn, sợ mẹ hờn dỗi bỏ cơm, mất ngủ, đau bệnh mà chết đi…

Đến bây giờ, trong mắt không còn nhìn rõ của mẹ tôi, tôi vẫn như đứa trẻ lên mười. Tôi đi đâu, mẹ cũng nhắc nhớ đội mũ và về sớm. Tiệc tùng, mẹ dặn ráng ăn, đừng uống. Xe cộ, chạy chậm, đừng ngủ gục…

Mẹ tôi thật đơn sơ: cái ghim tóc của mẹ là ruột viết Bic hết mực thải ra. Cây gãi lưng chỉ là cuống tàu cau khô cắt ngắn.

Và, những lời mẹ dạy cũng đơn sơ như cái ghim tóc, cây gãi lưng. Đơn sơ cứ như lời ru, thế mà cả đời vẫn không hết.

Mẹ dạy: không được dùng giấy có chữ viết mà đi vệ sinh. Phải quý trọng chữ nghĩa, không được làm dơ bẩn. Từ lời dạy của mẹ, tôi liên tưởng tới văn hào Victor Hugo: “Bởi vì người ta phải biết rằng, chữ nghĩa là một sinh linh”. Tôi rõ mẹ không biết chữ, và tôi cắn nhẹ môi im lặng…

Mẹ dạy: nhà có hành khất đến, phải tập trẻ nít xúc gạo gửi cho, để chúng có lòng thương người hoạn nạn ngay từ tuổi ấu thơ.

Mẹ cấm: không được rửa bát lúc trời xẩm tối. Lúc ấy, các oan hồn đói khát đi nhiều, nghe tiếng bát đĩa va chạm, ngỡ rằng có ăn uống, sẽ đổ xô đến chờ chực tội nghiệp họ!

Trong trí óc và cả tâm hồn mẹ tôi, sự đói khổ cơ cực không những tồn tại nơi trần thế, mà vẫn trú ngụ triền miên nơi thế giới người đã khuất. Vậy, lòng thương xót phải rộng ra, rộng ra… Tâm của mẹ tôi, tôi có thể sờ được.

Mẹ tôi nay đã quá già, mắt mờ tai điếc, chân và hông đã có chiều hướng lệch lạc, đi đứng phải có gậy chống. Những suy tàn ấy, mẹ tôi đâu lo lắng. Mẹ chỉ lo lắng cho tất cả cháu con trong gia đình, đến cả tôi lớn nhất, mẹ vẫn không trừ. Những lúc họp hành giao tiếp phải về muộn, tôi luôn điện thoại về báo không ăn cơm nhà. Nhưng khi về, vẫn cứ thấy cơm mẹ để dành phần! Cơm canh đặt vào chiếc mâm nhôm đựng nước tránh kiến, một lồng bàn nhựa úp lên, và trên chiếc lồng bàn ấy, mẹ lại đội thêm chiếc nón lá để trừ thằn lằn đái. Mâm cơm trông cứ như cái đầu ai đội nón, cô đơn, nhẫn nhục, im lặng, đợi chờ…

Còn nhớ lần đầu tiên tôi gặp biển, tôi choáng ngợp khi đối diện với một mênh mông. Lớn lên. Tôi biết so sánh mênh mông này với mênh mông khác, đó là bầu trời, thấy biển lại nhỏ đi. Nay, khi cuộc đời đã lăn sang bên kia dốc, tôi gom tất cả hai mênh mông trời biển, lại thấy bé hơn một mênh mông khác, đó là lòng mẹ tôi. Ừ, lòng mẹ tôi lớn hơn trời cộng biển…

Ngô Phan Lưu

(Văn nghệ)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác