Lá đỏ - bài thơ vượt thời gian

1975 - 2005... Ba mươi năm một thế hệ mới đã trưởng thành. Chiến tranh chỉ còn trong ký ức. Thời gian vẫn trôi đi và trôi đi mãi... nhưng những vần thơ đẹp về một thời đạn bom, một thời lửa cháy vẫn luôn sống mãi với thời gian...

1975 - 2005... Ba mươi năm một thế hệ mới đã trưởng thành. Chiến tranh chỉ còn trong ký ức. Thời gian vẫn trôi đi và trôi đi mãi... nhưng những vần thơ đẹp về một thời đạn bom, một thời lửa cháy vẫn luôn sống mãi với thời gian... Lá đỏ của Nguyễn Đình Thi là một bài thơ như thế.

Gặp em trên cao lộng gió
Rừng lạ ào ào lá đỏ
Em đứng bên đường, như quê hương
Vai áo bạc, quàng súng trường
Đoàn quân vẫn đi vội vã
Bụi Trường Sơn nhòa trời lửa
Chào em, em gái tiền phương
Hẹn gặp nhé giữa Sài Gòn.

Cả bài thơ là một bức tranh đẹp. Rừng Trường Sơn đại ngàn giữa mùa trở gió. Gió ào ạt thổi, hàng ngàn hàng vạn những chiếc lá trút xuống đỏ rực trời. Đoàn quân điệp điệp trùng trùng hối hả ra trận, bước chân đi mạnh mẽ rung chuyển cả núi đồi, bụi đỏ bay mờ mịt nhòa trời lửa. Một quang cảnh, một không khí thật hào hùng kỳ vĩ. Bài thơ đang nhịp thơ sáu chữ khỏe mạnh bỗng chuyển sang bảy chữ mềm mại:

Em đứng bên đường như quê hương

Vai áo bạc quàng súng trường...

Một chút chững lại mừng rỡ. Giữa Rừng lạ, giữa cái không khí sôi động hừng hực ấy - họ (những người ra trận) bất chợt gặp Em - một khuôn mặt hiền dịu, thân thương, gần gụi như quê hương. Mộc mạc “Vai áo bạc quàng súng trường”. Lòng người ra trận bỗng xao xuyến và tâm hồn người đọc cũng chùng xuống bồi hồi. Thế rồi “Đoàn quân vẫn đi vội vã”... Cuộc gặp gỡ ấy chỉ bất chợt thoáng qua, bất chợt nhìn nhau, trao cho nhau nụ cười và vẫy tay tạm biệt... một thoáng qua thôi nhưng họ đã kịp chào nhau và hẹn ngày gặp lại. “Hẹn gặp nhé giữa Sài Gòn”. Người đi và người đứng lại bên đường cũng cùng chung với lời ước hẹn ấy...

Bài thơ chỉ có tám câu, sáu chữ nhưng đã ghi lại được khí thế ra trận của toàn quân toàn dân ta trong những ngày cuối của trận chiến. Ghi lại sự đồng tâm của những người con của dân tộc, những người con trai con gái đã tình nguyện xa quê hương ra đi giết giặc theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Họ ra đi mang theo nỗi nhớ quê hương và tuổi trẻ của họ. Đó cũng là sự hy sinh vô cùng của nhân dân ta.

Dù khó khăn gian khổ, dù chiến tranh có khốc liệt bao nhiêu, cũng không dập tắt được niềm tin tất thắng của họ. Họ hẹn gặp lại nhau không phải ở quê hương yêu dấu mà hẹn gặp ngay giữa Sài Gòn. Người đi vội vã và người đứng lại bên đường. Mỗi người mỗi nhiệm vụ nhưng điểm đến, điểm hẹn vẫn là Sài Gòn thân yêu. Vẫn là lý tưởng giải phóng đất nước.

Đất nước trọn niềm vui. Lời ước hẹn gặp nhau giữa Sài Gòn đã thành sự thật. Những người con trai, con gái trên rừng Trường Sơn năm ấy, bao người gặp lại nhau và bao người đã lỗi hẹn. Họ mãi mãi không trở về...

Lá đỏ là hiện thực Trường Sơn gian khó và hào hùng. Là màu đỏ của máu các anh các chị đổ ra thấm đẫm màu cờ Tổ quốc.

Bài thơ Lá đỏ của Nguyễn Đình Thi là một đài tưởng niệm bằng thơ. Và là một bức tranh phác họa nhưng cũng thật đậm nét về một thời oanh liệt của dân tộc. Đời đời về sau người người sẽ còn nhớ mãi...


(Văn nghệ)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác