Giọt mưa thu

Chử Văn Long

(Toquoc)- Mùa thu của đất trời, của chung mọi người, nhưng cũng còn là của riêng tôi. Này là hình ảnh của ấu thơ, sáu mươi năm đi qua, bao nhiêu biến đổi của cuộc đời, của lòng người, giọt mưa thu của ngày xưa ấy vẫn treo tròn từng giọt, óng ánh, nằng nặng trên mái gianh không chịu rơi vào quá khứ.

Giọt mưa thu - ảnh 1Nhà nghèo, mẹ đi chợ xa, một mình ngồi đợi mẹ những giờ hiu hắt... Bỗng nhiên cái mái gianh rạ kia biến thành mi mắt, rồi từ đó những giọt nước mắt ứa ra, lớn dần, như thể cái mái gianh kia cũng biết khóc! Để rồi từ đó lớn lên tôi đã gặp cả  mùa thu của nụ cười - Mùa thu cách mạng, có “cờ đỏ bay quanh tóc bạc Bác Hồ”! Rồi những mùa thu của trống ếch, đèn sao bay múa qua nhanh... Nhiều lúc tôi như người ngơ ngẩn muốn đi tìm lại những gì trong suốt của cuộc đời mình, thì chiến tranh khói lửa lần nữa lại ập tới. Như bao người rời bỏ quê quán ra đi cùng đất nước, gian khổ đạn bom tàn phá, tưởng chẳng có gì sống nổi; nhưng riêng mùa thu thì thật lạ kỳ, cứ mỗi khi ngọn gió heo may như  từ đâu làm lòng mình run rẩy nao nao gợi nhớ quê xa.

Giọt nước mắt mái gianh từ đâu lại hiện về treo rơi trước mắt. Tôi thường nhẩm hát, vụng một mình, ca khúc tiền chiến của Đặng Thế Phong: “Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi...”. Thời ấy, một thời sống đặc biệt của chiến tranh, người ta sợ nỗi buồn uỷ mị, cũng phải. Nhưng có lẽ chỉ những gì gợi lên buồn bã mới có sức bền dai. Hơn nửa thế kỷ đi qua, thêm bao sáng tác âm nhạc, những ca khúc buồn vui mới ra đời. Thì với tôi “...Những giọt mưa thu thánh thót rơi...” vẫn giợi nhớ về sắc thu, tình thu, những âm điệu mùa thu hơn cả, dù những mái rạ ngày xưa giờ đây đã thay tường  xây mái ngói. Và riêng đời tôi, mẹ đâu còn nữa, và tôi cũng đâu còn tuổi ấu thơ để được ngồi chờ tan chợ mẹ về, để lần nữa lại thấy cái mái gianh giống như mi mắt biết khóc khi những giọt mưa treo nặng trước mình mãi vẫn không rơi.

Giờ tôi ngồi đây bần thần nhớ lại quãng đời đi qua với những mùa thu tít tắp xa, nhưng với tình yêu, cuộc sống, dù xa đến đâu, xa hết đời mình, cùng bao nhung nhớ tuổi trẻ xum họp biệt ly, nó mãi treo nặng bên lòng như những giọt mưa thu trên mái gianh xưa không chịu rơi vào lãng quên quá khứ. Nó cứ long lanh đến mức không chịu nổi. Và nó thật sự đã biến thành giọt nước mắt thật, trong câu thơ tôi viết - “Giọt nước mắt ngày xưa hoá ngọc sáng trong lòng”!

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác