Đánh thức bình minh

Dường như tiếng gà ấy đang thức dậy trong em cả một thời thơ ấu háo hức cùng những kỷ niệm thiêng liêng? Vậy mà suốt hai mươi năm ròng ở thành phố, tôi chưa lần nào nghe em nói là em nhớ nhà!...

Đánh thức bình minh - ảnh 1Hai mươi năm, anh em tôi mới có dịp trở lại căn nhà cũ ở quê trong những ngày còn lam lũ. Buổi sáng đầu tiên trong hơi sương lành lạnh, đáp lại lời chào của tôi: “Em ngủ ngon không?”, cô em gái vừa cười rạng rỡ, vừa có ánh mắt mênh mang xa vắng: “Ở đây buổi sáng có gà gáy thức anh ạ!”. Dường như tiếng gà ấy đang thức dậy trong em cả một thời thơ ấu háo hức cùng những kỷ niệm thiêng liêng? Vậy mà suốt hai mươi năm ròng ở thành phố, tôi chưa lần nào nghe em nói là em nhớ nhà!...

Tôi chợt nhớ đến chuyện con-gà-chết của người bạn ở xóm bên. Anh ấy có con nhỏ, mà đứa con của anh lại thích gà. Anh tìm mang về một con gà trống màu sắc vừa cổ quái vừa thanh lịch. Buổi sáng, con anh và đám trẻ hàng xóm nghe gà gáy là chúng tụm lại vuốt ve, nghịch chơi với gà, vui sướng lạ! Cũng những buổi sáng ấy, mấy người-lớn-hàng-xóm nhìn lăm lăm con gà cằn nhằn: “Con gà mắc dịch! Gáy gì vang quá không ngủ được! Có ngày ông bịt mỏ!”

Lần nọ anh đi xa về, không nghe tiếng gà gáy, tưởng nó đi lạc, hóa ra nó đang nằm trong... nồi hầm măng! Một viên đá chọi từ tay một người-lớn-hàng-xóm đã làm bể sọ con gà. Sọ gà cũng chỉ là... sọ, bể sọ thì gà chết. Thằng con nhỏ của anh khóc nhè cả tháng trời. Đặc biệt mỗi khi nghe tiếng gà gáy, nó tấm tức...

Lần về quê ăn Tết năm ngoái, ông anh đang định cư ở Mỹ kể với tôi: Một ông bạn già của anh cũng mang thân phận “tha phương cầu thực”, một buổi sáng lái xe đi làm sớm, chợt nghe tiếng gà gáy... Chao ôi! Lòng cứ nôn nao một nỗi nhớ quê...

Về nhà, ông kể cho mấy đứa con nghe chuyện con gà gáy và chuyện lan man về dòng sông, đồng ruộng, chùa chiền, chó gà, chim muông... ở cõi quê nhà xa khuất bao năm, mà lũ con ông sinh ra trên đất Mỹ chưa từng được biết. Chúng lấy làm lạ và hăng hái đi nghe gà gáy theo lời ông dẫn dụ.

Buổi sáng, mấy cha con ông lặng lẽ đỗ xe gần ngôi nhà có con-gà-gáy, chờ đợi và chờ đợi... Thế rồi... ò... ó... o! Ông muốn trào nước mắt khi thấy mình đang mang đến cho con cái một điều gì đó quá đỗi kỳ diệu, thiêng liêng.

Nhiều buổi sáng nữa cũng như vậy... Và tới một buổi sáng, các con ông bắt đầu chán nghe tiếng gà vì còn nhiều trò vui khác. Chỉ còn mình ông lặng lẽ đến gần căn nhà ấy, lặng lẽ chờ đợi, lắng nghe và lặng lẽ khóc một mình...

Tôi hiểu rằng sáng nay tiếng gà đã khơi dậy tiềm thức, đánh thức nỗi nhớ của cô em tôi. Người ta vẫn bảo tiếng gà gáy là để đánh thức bình minh, đón chào một ngày mới bắt đầu. Cô em của tôi đã được tiếng gà “đánh thức” để lại quay về với nơi chốn đã bắt đầu. Dường như tiếng gà báo thức để không cho phép ai được “ngủ quên”, và nhắc nhở một bình minh cuộc đời vẫn đang ở phía trước... Một mùa xuân bất tận của đời người đang khơi mạch từ nguồn cội quê hương...

(Văn nghệ)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác