Chợ quê ngày Tết

Chừng giữa tháng Chạp, ở quê tôi, khi những khóm hoa vạn thọ rải rác nở vàng nơi đầu sân, ấy là lúc chợ tết bắt đầu tấp nập.

Chợ quê ngày Tết  - ảnh 1Cái chợ nhỏ nằm trên con đường rộng gần bến sông, hằng ngày chỉ đông đến nửa buổi sáng, nhưng vào dịp này, cả ngày từ sáng tới chiều, chợ trở nên đông đúc và náo nhiệt lạ thường. Bao nhiêu thứ hàng hoá mà ngày thường không thấy ở chợ thì giờ đây được người ta dùng thuyền đưa từ thành phố về, bày đầy ở các sạp. Quần áo con trẻ, bánh mứt và bao nhiêu thứ hàng hoá không thể kể hết tên được giăng ra với đủ màu, đủ sắc rực rỡ. Những bà mẹ quê dù quanh năm chân lấm tay bùn, bận rộn với công việc ruộng vườn, phải chắt chiu từng đồng tiền, bát gạo, giờ đây cũng tỏ ra rộng rãi hơn, hào phóng hơn trong việc mua sắm. Vì tết mà, tết thì dù nghèo đến mấy, dù khó khăn thiếu thốn đến mấy, ai cũng muốn trong nhà có cái gì đó khác hơn, mới hơn, với mong ước ba bữa xuân trong nhà đầm ấm thì cả năm vạn sự sẽ được tốt lành.

Từ đầu này đến đầu kia của cái chợ quê bé nhỏ, mấy ngày cuối năm, dường như chỗ nào cũng râm ran tiếng chào mời, hỏi giá. Mấy cái quán hớt tóc nằm dưới gốc mấy cây sầu đông trơ trụi lá giờ cũng đông khách hơn. Đứa đi xem những món đồ chơi vừa được bày bán, đứa lăng xăng tìm giấy màu cắt hoa trang trí trong nhà hoặc chỉ đến chợ để được đón nhận cái không khí đông vui mà ở làng quê cả năm không tìm thấy.

Tôi không còn nhớ nổi trong thời thơ ấu xa lắc, xa lơ, mình đã bao nhiêu lần theo mẹ ra chợ mua đồ tết. Không phải một hay hai mà số lần có khi nhiều hơn những ngón tay trên một bàn tay. Mặc dù đã quá lâu nhưng đến tận giờ tôi vẫn chưa quên cái cảm giác mình vừa sung sướng vừa ngại ngùng khi phải đứng giữa chợ mặc thử chiếc áo mới tinh thơm lừng mùi hồ vải mà mẹ vừa chọn và hỏi cô bán hàng về giá cả. Còn nữa, biết tôi thích con tò he có hình chú gà trống làm bằng đất nung, loại đồ chơi chỉ to bằng trái ô mai, sau đuôi có gắn chiếc kèn và những bức tranh tứ quý in hình mai, lan, cúc, trúc trên khổ giấy lớn, nên năm nào tôi cũng được mẹ dẫn đi chọn.

Hàng hoá từ cái chợ nhỏ đã làm cho những ngôi nhà ở xóm trên, làng dưới sáng sủa hơn. Càng sát tết thì chợ càng đông nhưng đến trưa ba mươi thì chợ trở nên vắng vẻ, vì dường như đã thành nếp, chiều ba mươi, ở quê tôi, nhà ai cũng làm cơm cúng rước ông bà.

Thú vị nhất là vào sáng mồng Một tết. Giống như bao đứa trẻ khác trong làng, chẳng chờ ai đánh thức, tôi dậy sớm, mặc quần áo mới, chúc mừng ông bà, cha mẹ rồi cầm chú gà trống đất, lon ton ra đường, nhập vào cuộc vui cùng đám bạn bè ngang tuổi. Cái chợ nhỏ đầy hàng hoá của ngày hôm trước giờ đây trở thành nơi rực rỡ cờ hoa và rộn rã bởi tiếng cười nói, chúc tụng, tiếng trống và tiếng hô vang vang, có vần, có vẻ của người cầm trò chơi bài chòi và một số trò chơi khác.

Nắng xuân vàng óng. Bọn nhỏ chúng tôi đùa nghịch lăng xăng từ đám đông này đến đám đông khác, và những con tò he chốc chốc lại cất lên những âm điệu du dương lúc ngắn, lúc dài…

Đã bao năm rồi? Ồ, lâu lắm, lâu lắm rồi tôi đã về làm việc và sống nơi đô thành tấp nập. Đêm qua, vào mạng, bất ngờ nhận được mail của thằng bạn từ hồi còn bé. Cái thằng bạn ngày xưa ở quê tóc lúc nào cũng vàng rượm vì dang nắng chiều, giờ đã thành ông Tiến sĩ đang đi nghiên cứu về chứng khoán ở tận bên Mỹ, cách xa tôi nửa vòng trái đất. Thì ra, sắp đến tết, bạn tôi nhớ quê nhà. Trong thư, bạn hỏi: “Mày còn nhớ cái chợ nhỏ, và hồi chúng mình còn nhỏ…?”.

Làm sao lại không nhớ! Làm sao có thể quên! Tôi viết và  gửi cho bạn một lá thư dài. Thư gửi đi hồi lâu mà lòng cứ bồi hồi bởi bao ký ức ngồn ngộn cùng lúc ùa về. Cái chợ nhỏ ở quê, những ngày này…

(Tạp chí Nha Trang)

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác